Người Gác Trường Những Ngày Mưa
Người Gác Trường Những Ngày Mưa
Ngôi trường làng nằm nép mình bên hàng bạch đàn. Những năm sau chiến tranh, cơ sở vật chất còn thiếu thốn. Mái ngói nhiều chỗ dột, tường vôi bong tróc, sân trường mùa mưa lầy lội.
Ông Cừ là người bảo vệ duy nhất của trường.
Ban ngày ông quét sân, chăm cây.
Ban đêm ngủ lại trong căn phòng nhỏ cạnh cổng.
Mỗi khi mưa lớn, ông lại cầm đèn pin đi kiểm tra từng lớp học.
Có hôm nước tạt vào làm ướt sách vở.
Ông thức gần như cả đêm để chuyển bàn ghế đến chỗ khô.
Có lần bão mạnh làm tốc một phần mái lớp học.
Sáng hôm sau, giáo viên và học sinh đến nơi đã thấy ông ngồi trên mái nhà từ lúc tinh mơ để che bạt.
Người ta hỏi sao ông tận tâm như vậy.
Ông cười hiền:
— Trường học là nơi giữ tương lai của lũ trẻ.
Mình giữ được ngày nào hay ngày đó.
Nhiều thế hệ học sinh lớn lên rồi rời quê.
Nhưng mỗi lần trở về, họ vẫn ghé thăm ông.
Bởi họ hiểu rằng có những người không đứng trên bục giảng nhưng vẫn âm thầm góp phần nuôi dưỡng những ước mơ.



