NGƯỜI GÁI NAM ĐỊNH: “TIẾNG ĐỌC CHỮ TRONG HẦM CHỐNG BOM”
Năm 1966, cô giáo Phạm Thị Lan ở Ý Yên, Nam Định, vẫn kiên trì dạy trẻ dù bom Mỹ trút xuống liên tục. Lớp học của cô không có tường, chỉ là hầm chữ A dài, lợp lá cọ phía trên. Bọn trẻ vừa học vừa sẵn sàng chui xuống đất mỗi khi có còi báo động.
Lan mỗi ngày đi bộ 4km, qua cánh đồng đầy hố bom để đến lớp. Cô mang theo một chiếc bảng gỗ nhỏ, một túi phấn vụn và vài cuốn tập. Trong hầm tối, cô phải thắp đèn dầu, nhìn lũ trẻ mặt lấm lem mà thương đến nhói lòng.
Một buổi chiều, bom dội xuống sát mép làng. Khói bụi mù mịt, đất đá rơi xuống cửa hầm. Bọn trẻ hoảng sợ. Lan ôm các em, che lại bằng thân mình. Khi yên tiếng bom, cô lại dựng lớp, tiếp tục bài học đang dang dở như chưa có chuyện gì.
Người dân nói: “Bom phá được mái nhà, chứ không phá được tiếng đọc chữ của cô Lan”.
Ngày đất nước hòa bình, nhiều học trò của cô trở thành bác sĩ, kỹ sư. Họ luôn nhớ người cô đã gieo chữ trong những năm tháng hầm tối ấy.


