NGƯỜI GÁNH ĐẠN TRONG MƯA BOM
Trong chiến tranh, có những nhiệm vụ không trực tiếp nổ súng nhưng lại quyết định sự sống còn của cả đơn vị. Tôi là một trong những người làm nhiệm vụ vận chuyển đạn ra tuyến đầu.
Hôm đó trời mưa rất to. Đường rừng trơn trượt, mỗi bước đi đều khó khăn. Trên lưng tôi là thùng đạn nặng, vai đau rát nhưng không dám dừng lại.
Bom địch liên tục trút xuống. Mỗi lần đất rung lên, tôi lại nằm rạp xuống rồi tiếp tục đứng dậy đi tiếp. Có lúc tôi nghĩ nếu bỏ lại thùng đạn thì sẽ nhẹ hơn, nhưng rồi lại tự nhủ không được phép.
Khi đến nơi, tôi thấy đồng đội đang chờ. Ánh mắt họ sáng lên khi nhận được đạn. Lúc đó, tôi hiểu rằng từng bước chân của mình không hề vô nghĩa.
Dù mệt mỏi, tôi vẫn cảm thấy tự hào. Vì trong chiến tranh, mỗi người đều góp một phần nhỏ để làm nên chiến thắng.


