NGƯỜI GÁNH MẶT TRỜI QUA RỪNG
NGƯỜI GÁNH MẶT TRỜI QUA RỪNG
Sáng trong rừng không giống ở làng. Ánh nắng không chiếu thẳng, mà len lỏi qua từng kẽ lá, rơi xuống thành những đốm sáng nhỏ. Anh Trí thường nói đùa rằng mỗi đốm nắng ấy là một mảnh của mặt trời bị rừng giữ lại.
Công việc của anh là vận chuyển lương thực. Những bao gạo nặng trĩu được gùi trên vai, đi qua những con đường không tên. Có những đoạn đường dốc, phải bám vào rễ cây mà leo. Có những đoạn trơn trượt, chỉ cần lỡ chân là rơi xuống vực.
Nhưng anh Trí lúc nào cũng đi trước.
“Đi nhanh lên, còn kịp nắng,” anh thường nói.
Mọi người cười, nhưng ai cũng hiểu rằng anh đang cố làm nhẹ đi cái nặng của đoạn đường.
Một lần, trời mưa lớn, đường bị chia cắt. Cả đoàn phải dừng lại. Lương thực không thể đến kịp.
Anh Trí nhìn lên trời, rồi nói:
“Không chờ được.”
Anh gùi thêm phần của người khác, một mình đi trước.
Đường trơn, nước chảy xiết. Nhưng anh vẫn bước.
Khi đến nơi, anh gần như kiệt sức.
Nhưng lương thực đã tới.
Đơn vị có thể tiếp tục.
Sau trận đó, anh không còn trở lại.
Những người đi cùng sau này vẫn nhớ hình ảnh anh đi trước, vai gùi nặng, ánh nắng rơi trên lưng.
Họ nói:
“Anh ấy như gánh cả mặt trời qua rừng.”



