Bài viết

Người Gánh Nắng Con Đường Trường Sơn

Hưng Yên12/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Gánh Nắng Con Đường Trường Sơn

Mặt trời miền Tây Quảng Trị tháng 5 như một khối lửa khổng lồ nung chảy cả không gian. Tiếng ve kêu râm ran, khô khốc như muốn xé toang sự im lặng của rừng già. Giữa cái nắng gắt và tiếng ve đến nhức tai ấy, Tuấn, người lính trẻ của Đoàn Vận tải 559, vẫn sải bước nặng nhọc. Chiếc gùi tre trên vai anh không chỉ chứa những bao gạo, túi muối, mà còn mang theo sức nặng của hy vọng và sinh mạng tiền tuyến.

Tuấn tên đầy đủ là Nguyễn Văn Tuấn, quê ở một làng chài ven biển Thanh Hóa. Anh nhập ngũ năm 1968, khi cuộc chiến tranh đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Khác với những người lính cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhiệm vụ của Tuấn và đồng đội là thầm lặng nhưng tối quan trọng: giữ mạch máu Trường Sơn không bao giờ đứt.

Con đường mà họ đi, người ta gọi là Tuyến Lửa, hay Đường Mòn Hồ Chí Minh. Nó không chỉ là một hệ thống đường bộ, đường sông, đường ống dẫn dầu... mà còn là một kỳ tích của ý chí Việt Nam, kéo dài hàng ngàn cây số, luồn lách qua dãy Trường Sơn hùng vĩ, nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam.

Sáng hôm nay, Tuấn cùng tốp 5 người nhận lệnh vận chuyển một lô hàng đặc biệt: gạo nếp chống đói và một số bao tải muối hột từ kho X12 về một đơn vị đang bị địch bao vây tại khu vực A Lưới. Chặng đường dài hơn 40 cây số, đa phần là đường rừng dốc đứng, chưa kể những đoạn phải vượt qua bãi bom, ngầm nước sâu và địa hình bị B52 cày nát.

Gánh Nặng Của Lòng Tin

Chiếc gùi của Tuấn nặng gần 40kg. Mỗi bước chân anh đi, hạt gạo trong gùi lại cọ vào nhau, tạo nên một âm thanh sột soạt quen thuộc, như tiếng thì thầm của hàng triệu con người ở hậu phương đang gửi gắm niềm tin. Dù mệt mỏi, Tuấn vẫn giữ nhịp bước đều đặn. Anh luôn nhớ lời người chỉ huy dặn dò: "Mỗi hạt gạo, mỗi viên đạn đều là một giọt mồ hôi, là một mạng sống của đồng đội ta ở tiền tuyến. Thất thoát là có tội!".

Đoàn người đi trong sự cảnh giác cao độ. Ánh nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên vai áo bạc màu của Tuấn. Những dấu chân hằn sâu trên bùn đất chưa khô sau trận mưa đêm qua. Đi được khoảng nửa đường, khi đang vượt qua một con suối nhỏ, đồng chí Hồng đi đầu bỗng giơ tay ra hiệu dừng lại.

"Bom từ trường!" Hồng thì thầm, giọng căng thẳng.

Cả tốp chùng xuống, tim đập thình thịch. Bom từ trường là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của bộ đội Trường Sơn. Chúng được thả xuống để ngắt quãng tuyến vận tải, kích nổ khi có kim loại lớn đi qua. Trong rừng, việc dò gỡ chúng vô cùng khó khăn.

Tuấn nhìn xuống mặt đất. Một đoạn dây thép mỏng manh nối với một vật kim loại đen xì nằm lấp ló dưới lớp lá mục.

"Đi vòng thôi!" Tiểu đội trưởng Hùng ra lệnh.

Nhưng đoạn đường vòng phải đi qua một dốc đá dựng đứng, lởm chởm, mất thêm ít nhất hai giờ đồng hồ. Lô hàng này lại đang gấp.

Tuấn không nói gì. Anh tháo chiếc gùi nặng trịch xuống, cẩn thận đặt vào một hõm đất. Rồi anh đưa tay lấy khẩu AK, đeo lủng lẳng bên hông. Anh nhìn tiểu đội trưởng Hùng, ánh mắt kiên định:

"Đồng chí Hùng, anh và mọi người đi trước. Em sẽ ở lại quan sát, tìm cách gỡ nếu an toàn. Nếu không, em sẽ tìm cách đánh lạc hướng để các anh đi qua. Lương thực không được chậm trễ!"

Lương thực là tối quan trọng, nhưng sinh mạng cũng vậy. Sau một hồi tranh cãi, Hùng đành chấp nhận. Tuấn là người trẻ nhất, nhưng lại là người thông thạo địa hình và gan dạ nhất. Tuấn hứa sẽ theo kịp.

Bản Hùng Ca Của Sự Thầm Lặng

Khi những đồng đội đã khuất sau vòm cây, Tuấn nhẹ nhàng bò đến gần quả bom. Anh nhớ lại những bài học về bom mìn đã học lỏm được từ các đồng chí công binh. Anh dùng con dao găm nhỏ xíu, cạy nhẹ lớp đất xung quanh, mồ hôi vã ra như tắm. Bỗng, một tiếng động cơ máy bay từ xa vọng lại, nghe rõ mồn một.

"Máy bay trinh sát!" Tuấn thầm rủa.

Không còn thời gian nữa. Anh đành bỏ ý định gỡ bom. Tuấn lao nhanh về chỗ chiếc gùi, vác nó lên vai. Anh biết rõ, nếu máy bay phát hiện ra, chúng sẽ thả bom ngay lập tức. Cả tuyến đường sẽ bị tê liệt, và quan trọng hơn, những người lính đang chờ lương thực sẽ phải chịu đói.

Tuấn không đi theo đường chính nữa. Anh chọn một lối mòn cũ, rậm rạp và đầy chướng ngại vật, men theo triền núi. Nắng đã lên đến đỉnh đầu. Cái đói và cái khát bắt đầu hành hạ. Tuấn chỉ còn một bi-đông nước nhỏ và một nắm cơm vắt từ sáng. Anh chỉ dám nhấp một ngụm nước nhỏ, rồi lại gánh gồng bước đi.

Đột nhiên, tiếng máy bay gầm rú đến gần hơn, kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc. Đó là loạt bom bi, còn gọi là "mưa bom".

BÙM! BÙM! BÙM!

Cây cối đổ rạp, đất đá tung tóe. Tuấn nằm rạp xuống, ôm chặt chiếc gùi. Mảnh bom bi bay xẹt qua tai anh, găm vào thân cây cổ thụ ngay bên cạnh. Anh cảm thấy một cái đau rát ở bắp chân. Máu rỉ ra, thấm ướt ống quần.

Tuấn cố gắng đứng dậy, nén cơn đau. Việc đầu tiên anh làm là kiểm tra chiếc gùi. May mắn thay, chỉ bị rách một vết nhỏ ở lớp vải ngoài. Anh vội vàng lấy mảnh dù cũ ra vá lại, cẩn thận như đang vá lại sinh mạng của chính mình.

Anh lại tiếp tục đi. Giờ đây, mỗi bước chân không chỉ là nặng nhọc mà còn là sự thách thức đối với chính cơ thể đang bị thương. Anh vừa đi, vừa tự nhẩm những câu ca dao, những lời mẹ dặn để giữ vững tinh thần.

Gặp Lại Đồng Đội

Chiều muộn, sau một ngày vật lộn với bom đạn và địa hình, Tuấn cuối cùng cũng gặp lại tiểu đội của mình ở điểm hẹn - một hang đá nhỏ bên bờ suối. Các anh em đều thở phào nhẹ nhõm.

"Tuấn! Tưởng mày... Tạ ơn trời!" Tiểu đội trưởng Hùng vội vàng chạy lại, đỡ chiếc gùi trên vai anh xuống.

Mọi người đều kinh ngạc khi thấy bắp chân Tuấn đang chảy máu.

"Không sao đâu anh. Bom bi chỉ làm em đau rát thôi. Lương thực... Lương thực nguyên vẹn!" Tuấn mỉm cười, nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ.

Đêm đó, dưới ánh đèn dầu leo lét trong hang, tiểu đội Tuấn chia nhau nắm cơm vắt còn lại. Họ không chỉ chia nhau thức ăn, mà còn chia nhau câu chuyện, chia sẻ hơi ấm và ý chí chiến đấu. Tuấn được đồng đội băng bó vết thương.

Trước khi ngủ, Tuấn ngắm nhìn những bao gạo nếp, những túi muối hột đã được vận chuyển an toàn. Chúng là mồ hôi, là nước mắt, là xương máu của hàng ngàn con người từ hậu phương gửi gắm. Ngày mai, những thứ này sẽ kịp thời đến tay những người lính đang đói, giúp họ có thêm sức mạnh để chiến đấu.

Tuấn, một người lính vận tải thầm lặng, không có chiến công lẫy lừng, không có huy chương gắn ngực, nhưng anh biết, từng bước chân của anh trên con đường Trường Sơn đã góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Anh là một phần của huyền thoại Trường Sơn, một trong hàng vạn "người gánh nắng" đã thắp sáng con đường đi đến độc lập, tự do.

Vết thương rồi sẽ lành, và ngày mai, Tuấn lại tiếp tục gánh gồng, lại tiếp tục bước đi trên con đường Trường Sơn huyền thoại. Bởi vì, ở tiền tuyến, đồng đội của anh vẫn đang chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn