Người Gánh Nước
Người Gánh Nước
Trên một cao điểm giữa miền Trung nắng gió có một giếng nước nhỏ nằm dưới chân đồi.
Nước quý đến mức mỗi ngày đều phải có người xuống gánh lên cho đơn vị.
Công việc ấy thuộc về chú Hưng, một chiến sĩ thấp bé nhất đại đội.
Từ sáng sớm, chú đã mang đôi thùng gỗ xuống dốc.
Con đường đầy đá sắc.
Mùa hè nóng như đổ lửa.
Có hôm vừa gánh lên được nửa đường thì còi báo động vang lên.
Mọi người lao vào công sự.
Chú Hưng vẫn cố giữ đôi thùng nước khỏi đổ.
Đồng đội thường đùa:
— Nước còn quý hơn vàng với cậu.
Chú cười:
— Không có nước lấy đâu các ông nấu cơm.
Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, người ta vẫn nhắc đến những trận đánh lớn.
Nhưng khi nói về người khiến họ nhớ nhất, nhiều người lại kể về chú Hưng.
Bởi chiến tranh không chỉ được tạo nên bởi những người ở tuyến đầu.
Mà còn bởi những người âm thầm làm những việc nhỏ bé để giữ cho cả đơn vị tiếp tục sống và chiến đấu.



