NGƯỜI GÁNH NƯỚC ĐÊM
NGƯỜI GÁNH NƯỚC ĐÊM
Khu vực đóng quân của đơn vị anh Sơn ở trên đồi cao, rất xa nguồn nước.
Muốn lấy nước phải đi bộ gần hai cây số xuống con suối dưới chân núi.
Ban ngày không thể đi vì máy bay địch thường xuyên trinh sát.
Vì thế việc gánh nước luôn được thực hiện vào ban đêm.
Anh Sơn là người thường nhận phần việc ấy.
Đêm nào anh cũng gánh hai thùng nước vượt con đường núi trơn trượt trở về trước khi trời sáng.
Vai áo anh lúc nào cũng ướt đẫm vì nước suối.
Có hôm thương binh sốt cao cần thêm nước, anh lại lặng lẽ đi thêm chuyến nữa.
Đồng đội bảo:
“Ông không biết mệt à?”
Anh cười:
“Có nước anh em mới sống được.”
Một đêm mưa lớn, đường núi lầy lội hơn mọi ngày.
Trong lúc trở về, anh gặp một thương binh bị lạc giữa rừng tối.
Anh bỏ đôi thùng nước xuống rồi dìu đồng đội quay lại đơn vị.
Khi gần tới nơi trú quân, pháo địch bất ngờ trút xuống sườn đồi.
Người thương binh sống sót.
Còn đôi thùng nước của anh Sơn nằm lại bên con đường đầy bùn đất.
Nhiều năm sau, người lính ấy vẫn nhớ mãi bóng người gánh nước đi trong mưa đêm giữa thời hoa lửa.


