Người gánh nước đêm
Đêm xuống, làng quê chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng bước chân chậm rãi của bà cụ Nguyễn Thị Sáu bên chiếc đòn gánh cũ kỹ. Ở tuổi gần bảy mươi, đáng lẽ bà phải được nghỉ ngơi, nhưng cuộc sống không cho phép. Bà gánh nước thuê cho những hộ trong xóm, mỗi chuyến đi là một lần đôi vai gầy run lên vì nặng. Con đường đất lầy lội sau cơn mưa khiến bước chân bà thêm khó nhọc. Có lúc bà trượt chân, nước đổ ra ngoài, bà lại lặng lẽ múc lại từ đầu. Không một lời than vãn.
Đêm xuống, làng quê chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng bước chân chậm rãi của bà cụ Nguyễn Thị Sáu bên chiếc đòn gánh cũ kỹ.
Ở tuổi gần bảy mươi, đáng lẽ bà phải được nghỉ ngơi, nhưng cuộc sống không cho phép. Bà gánh nước thuê cho những hộ trong xóm, mỗi chuyến đi là một lần đôi vai gầy run lên vì nặng.
Con đường đất lầy lội sau cơn mưa khiến bước chân bà thêm khó nhọc. Có lúc bà trượt chân, nước đổ ra ngoài, bà lại lặng lẽ múc lại từ đầu. Không một lời than vãn.
Người ta hỏi sao bà không nghỉ, bà chỉ cười: “Còn làm được thì còn sống có ích.”
Đêm nào cũng vậy, ánh trăng theo bước chân bà, soi bóng một con người nhỏ bé nhưng bền bỉ. Bà không làm việc lớn lao, nhưng từng giọt nước bà gánh là từng giọt mồ hôi của sự hy sinh.


