NGƯỜI GÁNH NƯỚC TRONG ĐÊM
Năm 1969, xã Đông Xá bị cắt nước vì đập bị bom đánh sập. Giữa mùa khô, cả làng khát, ruộng nứt toác, người ốm nằm la liệt. Đêm nào, người ta cũng thấy một người đàn bà lặng lẽ gánh đôi thùng sắt đi dọc đường đất, bóng in lên nền trăng. Đó là bà Lưu Thị Sửu, vợ của một thương binh. Ban ngày bà đào hố, lọc nước, ban đêm gánh nước từ giếng làng cách nhà gần ba cây số để chia cho dân và cho trạm xá. Có hôm bà gánh đến chảy máu vai, nước đổ loang trên đất mà bà vẫn không nghỉ. Một đêm, bom nổ gần, bà ngã gục giữa đường, thùng nước vỡ, nước chảy ướt cả áo. Người ta chạy tới thì bà đã nằm im, tay vẫn nắm chặt chiếc đòn gánh. Hôm đưa tang, trời đổ mưa, ai cũng bảo là trời thương bà. Sau này, người làng xây lại giếng, đặt tên “Giếng Bà Sửu”. Mỗi mùa hạn, người ta lại kể cho con cháu nghe về người đàn bà đã gánh nước cứu làng trong đêm không trăng. Có đứa trẻ hỏi: “Sao bà không để dành nước cho mình?” Người già đáp: “Vì bà nghĩ, nếu làng còn nước, thì người thân của bà ở chiến trường mới còn sống.” Dòng nước trong giếng ấy đến giờ vẫn mát, mùi hơi đất xen mùi rơm khô, và khi cúi xuống, người ta bảo đôi khi thấy bóng người đàn bà gánh nước lấp lóa giữa hai vầng trăng.



