NGƯỜI GÁNH RƠM
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người phụ nữ trong làng thường gánh rơm về nhà mỗi chiều. Hai bó rơm nặng đặt trên đôi quang gánh, bà đi chậm nhưng đều.
Con trai bà từng giúp mẹ gánh rơm.
Mỗi lần về nhà, anh đều nói:
“Mẹ để con làm.”
Bà thường đáp:
“Con đi đường cả ngày rồi, để mẹ.”
Anh cười:
“Con khỏe mà.”
Sau đó anh lên đường.
Những buổi chiều sau đó, người mẹ vẫn gánh rơm một mình.
Bà không than phiền.
Chỉ có đôi vai ngày càng thấp xuống.
Một người hàng xóm thương tình muốn giúp.
Bà nói:
“Ngày trước con tôi cũng gánh cùng.”
Người hàng xóm im lặng.
Nhiều năm trôi qua, bà vẫn giữ chiếc quang gánh cũ.
Khi đã già, bà không còn đủ sức sử dụng.
Con cháu muốn bỏ đi.
Bà bảo:
“Để lại.”
Một người cháu hỏi:
“Có gì đặc biệt đâu bà?”
Bà đáp:
“Có.”
Rồi bà kể.
Chiếc quang gánh không phải vật quý.
Nhưng nó từng nằm trên vai hai mẹ con trong những buổi chiều bình dị.
Người con không trở về, nhưng hình ảnh anh bước bên mẹ trên con đường làng vẫn còn trong ký ức.
Có những năm tháng không được ghi lại bằng sách vở.
Chúng được ghi trên đôi vai người mẹ, trên con đường đất và trên những vật dụng cũ kỹ của một gia đình.



