Người gánh thương binh
Con đường mòn xuyên rừng trơn trượt sau mưa. Vinh – dân công hỏa tuyến – cùng đồng đội gánh thương binh vượt qua từng đoạn dốc nguy hiểm. Mỗi bước chân nặng trĩu, không chỉ vì cáng thương, mà vì nỗi lo phải đưa đồng đội đến nơi an toàn. Có những đoạn đường dốc đứng, Vinh chủ động nhận phần nặng hơn, vai áo sờn rách vì dây cáng. Khi thương binh rên khẽ vì đau, anh lại động viên: “Cố lên, sắp tới nơi rồi”. Lời nói giản dị ấy giúp người nằm trên cáng thêm vững lòng. Trong một lần bị địch phát hiệ
Con đường mòn xuyên rừng trơn trượt sau mưa. Vinh – dân công hỏa tuyến – cùng đồng đội gánh thương binh vượt qua từng đoạn dốc nguy hiểm. Mỗi bước chân nặng trĩu, không chỉ vì cáng thương, mà vì nỗi lo phải đưa đồng đội đến nơi an toàn.
Có những đoạn đường dốc đứng, Vinh chủ động nhận phần nặng hơn, vai áo sờn rách vì dây cáng. Khi thương binh rên khẽ vì đau, anh lại động viên: “Cố lên, sắp tới nơi rồi”. Lời nói giản dị ấy giúp người nằm trên cáng thêm vững lòng.
Trong một lần bị địch phát hiện, Vinh hy sinh khi cố giữ cáng không đổ. Thương binh được cứu sống. Con đường mòn ấy từ đó được gọi bằng cái tên mộc mạc: “đường gánh nghĩa tình” – nơi tuổi trẻ đã gánh trên vai cả sinh mệnh đồng đội.



