Người gánh thương binh
Người gánh thương binh
Trong một trận đánh, một chiến sĩ bị thương nặng, không thể đi tiếp.
Quân số ít, đường rút lui xa.
Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu khó khăn.
Cuối cùng, một người đứng lên:
“Tôi cõng anh ấy.”
Chặng đường dài gấp đôi bình thường.
Mồ hôi ướt đẫm, bước chân chậm lại.
Nhưng anh không dừng.
Khi đến nơi an toàn, anh đặt đồng đội xuống, thở dốc.
Người bị thương nắm tay anh:
“Tôi nặng lắm…”
Anh cười:
“Không… cậu là lý do để tôi không bỏ cuộc.”



