NGƯỜI GẤP NHỮNG CHIẾC THUYỀN GIẤY
NGƯỜI GẤP NHỮNG CHIẾC THUYỀN GIẤY
Mỗi sáng, người ta thường thấy một ông lão ngồi bên bờ sông, gấp thuyền giấy.
Ông gấp rất chậm.
Một chiếc.
Rồi một chiếc nữa.
Sau đó thả xuống nước.
Một cậu bé tò mò hỏi:
“Ông gấp thuyền để làm gì?”
Ông đáp:
“Gửi thư.”
“Thư cho ai?”
“Người ở bên kia sông.”
Cậu bé nhìn dòng nước.
“Nhưng thuyền sẽ trôi mất.”
Ông cười.
“Ừ.”
Ngày trước, ông có một cô con gái tên Thảo.
Cô thích gấp thuyền giấy.
Mỗi lần hai cha con ra bờ sông, cô đều thả một chiếc xuống nước.
Cô nói:
“Biết đâu nó trôi đến một nơi rất xa.”
Ông hỏi:
“Con muốn gửi gì?”
“Những điều con không biết nói.”
Sau này Thảo rời làng.
Cô hứa sẽ trở về.
Nhưng cô không bao giờ về nữa.
Ông lão không biết cô đã đi đâu.
Ông chỉ biết mỗi năm đến ngày sinh nhật cô, ông lại gấp một chiếc thuyền.
Nhiều năm trôi qua.
Cậu bé ngày nào lớn lên.
Một hôm, cậu trở về làng và thấy ông lão vẫn ngồi bên sông.
Ông đã già hơn rất nhiều.
Cậu hỏi:
“Ông vẫn gửi thư à?”
Ông gật đầu.
“Hôm nay gửi gì?”
Ông đưa cậu một mảnh giấy.
Trên đó chỉ có một câu:
“Cha vẫn khỏe.”
Cậu bé nhìn ông.
“Ông không muốn viết gì khác sao?”
Ông lắc đầu.
“Nếu con bé còn đọc được…”
Ông nhìn chiếc thuyền giấy trong tay.
“…ta không muốn nó lo.”
Hôm ấy, cậu bé ngồi xuống cạnh ông.
Cậu tự gấp một chiếc thuyền.
Ông hỏi:
“Cháu gửi cho ai?”
Cậu đáp:
“Cho mẹ cháu.”
“Mẹ cháu ở đâu?”
“Ở thành phố.”
“Xa không?”
“Xa.”
Ông gật đầu.
“Vậy viết đi.”
Cậu viết:
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ.”
Rồi đặt mảnh giấy vào thuyền.
Hai chiếc thuyền cùng được thả xuống sông.
Một chiếc của ông.
Một chiếc của cậu.
Chúng trôi cạnh nhau một đoạn dài.
Rồi tách ra.
Nhiều năm sau, ông lão qua đời.
Người dân tìm thấy hàng trăm chiếc thuyền giấy trong căn nhà.
Không chiếc nào được gửi đi bằng thư.
Không chiếc nào có địa chỉ.
Chỉ có những câu ngắn:
“Cha nhớ con.”
“Hôm nay trời đẹp.”
“Cha vẫn chờ.”
“Con đừng lo.”
Người ta không vứt chúng đi.
Họ đem những chiếc thuyền đặt bên bờ sông.
Một đứa trẻ hỏi:
“Những chiếc thuyền này đi đâu?”
Người lớn đáp:
“Không biết.”
“Thế sao vẫn thả?”
Người ấy mỉm cười.
“Vì có những lời không cần người nhận.”
“Chỉ cần được nói ra.”
Chiều hôm đó, dòng sông mang những chiếc thuyền giấy đi xa.
Không ai biết chúng sẽ dừng ở đâu.
Nhưng có lẽ,
điều đó cũng chẳng quan trọng.
Bởi suốt một đời,
ông lão chưa từng thực sự gửi những chiếc thuyền ấy đến một nơi nào.
Ông chỉ dùng chúng để gửi những điều mình không thể nói
vào dòng sông của thời gian.
Và để tự nhắc mình rằng:
Có những người đã đi rất xa, nhưng chỉ cần còn một người nhớ đến họ, họ vẫn chưa thật sự biến mất.


