Khác

Người già làng giữ bản giữa mùa bom

Những năm chiến tranh, vùng núi Hướng Hóa là địa bàn chiến lược quan trọng, nơi tuyến đường vận tải và nhiều căn cứ cách mạng đi qua. Giữa đại ngàn Trường Sơn, đồng bào Vân Kiều – Pa Cô vừa sản xuất, vừa bảo vệ bản làng trước bom đạn và những cuộc càn quét. Ở một bản nhỏ gần dãy Trường Sơn, già làng Hồ A Tư là người được bà con tin tưởng. Khi chiến sự lan tới, nhiều gia đình lo sơ tán sâu vào rừng. Già A Tư họp dân, bàn cách vừa bảo toàn lực lượng, vừa giữ đất giữ rẫy.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, vùng núi Hướng Hóa là địa bàn chiến lược quan trọng, nơi tuyến đường vận tải và nhiều căn cứ cách mạng đi qua. Giữa đại ngàn Trường Sơn, đồng bào Vân Kiều – Pa Cô vừa sản xuất, vừa bảo vệ bản làng trước bom đạn và những cuộc càn quét. Ở một bản nhỏ gần dãy Trường Sơn, già làng Hồ A Tư là người được bà con tin tưởng. Khi chiến sự lan tới, nhiều gia đình lo sơ tán sâu vào rừng. Già A Tư họp dân, bàn cách vừa bảo toàn lực lượng, vừa giữ đất giữ rẫy. Ban ngày, bà con lên nương như thường lệ, nhưng ban đêm, thanh niên trong bản thay nhau canh gác, hỗ trợ bộ đội dẫn đường qua rừng. Già A Tư, dù tuổi đã cao, vẫn trực tiếp đi trước mở lối, chỉ cho bộ đội những con suối có thể lấy nước, những hang đá có thể trú ẩn khi máy bay đến. Một lần, địch càn quét vào khu vực bản, đốt cháy nhiều nhà sàn. Già A Tư cùng dân bản nhanh chóng đưa người già và trẻ nhỏ xuống hầm trú ẩn đã đào sẵn phía sau rẫy. Khi địch rút, ông vận động mọi người dựng lại nhà, không rời bỏ bản làng. Ông thường nói: “Rừng là nhà mình. Mình giữ rừng, rừng giữ mình.” Chính sự đoàn kết ấy đã giúp bản làng trụ vững qua những năm tháng khốc liệt. Sau hòa bình, Hướng Hóa dần thay da đổi thịt. Con đường mới mở, điện về bản, trẻ em được đến trường. Già A Tư không còn nữa, nhưng câu chuyện về người già làng năm xưa vẫn được nhắc lại trong những buổi sinh hoạt cộng đồng. Câu chuyện ấy cho thấy trong chiến tranh, không chỉ có người lính nơi tiền tuyến, mà cả những già làng, trưởng bản nơi rừng sâu cũng góp phần giữ đất, giữ người. Chính sức mạnh cộng đồng và niềm tin vào quê hương đã giúp Hướng Hóa vượt qua mùa bom lửa, bước vào thời bình với ý chí bền bỉ như đại ngàn Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn