NGƯỜI GIÀ NÊN ĐỂ KẸO CHO CÁC CHÁU
Ở Pác Bó, Cao Bằng, đồng bào rất yêu quý Bác Hồ. Cuộc sống khi ấy còn nhiều khó khăn, nhưng hễ có món gì ngon, bà con lại cố gắng dành dụm để mang lên biếu Bác. Có một lần, một món quà nhỏ của đồng bào đã trở thành câu chuyện rất đẹp về tình yêu thương của Bác dành cho trẻ em.

Một hôm, chị Ba, tên thật là Lăng Thị Nì, gửi biếu Bác một ít đường và lạc.
Chị nghĩ rằng Bác có thể dùng những thứ ấy để làm kẹo ăn.
Bác nhận món quà và cảm ơn tấm lòng của chị.
Sau đó, Bác làm kẹo từ số đường và lạc mà bà con gửi.
Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là Bác không giữ số kẹo ấy lại cho mình.
Bác gọi đồng chí Cáp đến và bảo:
— Cháu mang số kẹo này về làng chia cho các cháu nhỏ.
Đồng chí Cáp ngạc nhiên:
— Thưa Bác, đây là đồng bào gửi biếu Bác mà ạ!
Bác vui vẻ giải thích rằng mọi người đều đang thiếu thốn. Bác sống giữa đồng bào, dân làng có gì thì Bác ăn thứ ấy.
Rồi Bác nói một câu rất giản dị:
“Bác già rồi, người già nên để kẹo lại cho các cháu ăn.”
Đồng chí Cáp đành mang kẹo về làng chia cho các cháu.
Nhưng bà con lại càng thương Bác hơn.
Họ bàn nhau xem Bác thích món gì để làm tặng Người.
Cuối cùng, chị Ba được cử làm bánh gai biếu Bác. Một đồng chí khác còn tìm được một bi đông rượu ngọt để gửi Bác vào dịp Tết.
Bà con muốn chăm sóc Bác như chăm sóc một người thân trong gia đình.
Món quà của đồng bào dành cho Bác cuối cùng lại trở thành món quà dành cho những đứa trẻ.
Bác nhận tình cảm của đồng bào nhưng luôn nghĩ đến người khác trước mình.
Đó chính là điều khiến bà con Pác Bó càng thêm kính yêu Bác.
Câu chuyện cho chúng ta thấy tình yêu thương thiếu nhi và đức tính giản dị, biết chia sẻ của Bác Hồ.
Một món quà nhỏ, nếu biết chia sẻ đúng lúc, có thể đem lại niềm vui rất lớn cho người khác.
Biết nhận tình cảm nhưng không giữ riêng cho mình – đó là một cách sống đẹp.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



