Bài viết

NGƯỜI GIAO LIÊN BĂNG ĐỒNG TRONG ĐÊM

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở vùng đồng bằng thuộc Long An, có những con đường liên lạc không tên, xuyên qua ruộng lúa, bờ kênh, lối mòn. Trên những con đường ấy, có những người giao liên ngày đêm làm nhiệm vụ – như anh Sáu Lợi.

Anh Sáu Lợi là một giao liên quen thuộc của nhiều đơn vị. Công việc của anh là mang thư từ, tài liệu, đôi khi là dẫn đường cho cán bộ đi qua các khu vực nguy hiểm.

Không giống những tuyến đường trong rừng, địa hình đồng bằng trống trải khiến việc di chuyển ban ngày rất dễ bị phát hiện. Vì vậy, phần lớn hành trình của anh diễn ra vào ban đêm.

Một đêm nọ, anh nhận nhiệm vụ khẩn: mang một tài liệu quan trọng đến một căn cứ cách mạng.

Trời tối, không trăng. Anh lặng lẽ bước xuống cánh đồng, nước ngập đến đầu gối. Để tránh bị phát hiện, anh không đi trên đường mòn mà men theo ruộng lúa, bờ kênh.

Giữa đêm, bất ngờ anh thấy ánh đèn pin quét ngang từ xa.

Một toán lính đang tuần tra.

Không kịp quay lại, anh nhanh chóng nằm rạp xuống ruộng, dùng bùn phủ lên người, chỉ để hở mũi thở.

Toán lính tiến lại gần. Ánh đèn lia qua mặt nước, có lúc chỉ cách anh vài mét.

Một tên lính dừng lại, soi kỹ xung quanh.

Tim anh đập mạnh, nhưng cơ thể vẫn bất động như một khúc gỗ.

Sau vài phút căng thẳng, chúng rời đi.

Chờ khi tiếng bước chân xa dần, anh mới từ từ đứng dậy, tiếp tục hành trình.

Quãng đường còn lại tuy không dài, nhưng mỗi bước đi đều phải hết sức cẩn trọng.

Gần sáng, anh đến nơi, trao tài liệu an toàn.

Người nhận tài liệu nắm chặt tay anh:
“Nhờ anh mà kịp thời gian.”

Anh chỉ cười:
“Miễn là tới nơi là được.”

Trong suốt những năm chiến tranh, anh Sáu Lợi đã thực hiện nhiều chuyến đi như thế – lặng lẽ, bền bỉ và đầy nguy hiểm.

Sau ngày hòa bình, anh trở về cuộc sống bình thường tại Long An. Nhưng những con đường đêm năm xưa vẫn còn in đậm trong ký ức.

Câu chuyện của anh cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những con người đã vượt qua mọi hiểm nguy để giữ cho thông tin không bị gián đoạn.

Và chính từ những bước chân âm thầm giữa đồng nước ấy, “hoa lửa” đã được truyền đi – liên tục, bền bỉ, góp phần làm nên thắng lợi cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn