Người giao liên băng rừng trong đêm
Ban ngày, em trông như bao đứa trẻ khác: chân đất, áo bà ba, theo người lớn ra rẫy, phụ giúp gia đình. Không ai ngờ rằng, khi màn đêm buông xuống, em lại trở thành một giao liên gan dạ.
Người giao liên băng rừng trong đêm
Ở vùng căn cứ thuộc Dương Minh Châu, những năm chiến tranh ác liệt, có một “người lính” đặc biệt - em là tên Nam chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi.
Ban ngày, em trông như bao đứa trẻ khác: chân đất, áo bà ba, theo người lớn ra rẫy, phụ giúp gia đình. Không ai ngờ rằng, khi màn đêm buông xuống, em lại trở thành một giao liên gan dạ.
Mỗi tối, em nhận nhiệm vụ mang thư từ, tài liệu quan trọng băng qua những cánh rừng sâu để chuyển đến các đơn vị. Tài liệu được bọc kỹ trong túi vải, giấu sát người.
Có những đêm mưa rừng trút xuống ào ạt. Đường đất trở nên trơn trượt, bùn lầy bám chặt từng bước chân. Gió rít qua tán cây, bóng tối dày đặc như nuốt chửng mọi thứ.
Nhưng em vẫn đi.
Hai tay ôm chặt túi tài liệu trước ngực, em bước từng bước chắc chắn. Có lúc trượt ngã, bùn đất lấm lem khắp người, em lại đứng dậy, lau vội rồi tiếp tục. Điều em lo nhất không phải là bản thân bị thương, mà là… tài liệu bị ướt, bị mất.
Có lần, nghe tiếng động lạ phía trước, em lập tức chui vào một bụi rậm, nín thở. Một toán lính đi tuần vừa lướt qua. Tim em đập mạnh, nhưng đôi tay vẫn giữ chặt túi tài liệu như giữ một điều gì thiêng liêng nhất.
Khi con đường an toàn trở lại, em tiếp tục hành trình.
Đến gần sáng, em mới kịp trao tận tay tài liệu cho đơn vị. Nhìn các anh nhận thư, em chỉ cười nhẹ - rồi lại lặng lẽ quay về như chưa từng có điều gì đặc biệt xảy ra.
Những bước chân nhỏ bé ấy đã góp phần giữ cho mạch liên lạc của cách mạng luôn thông suốt trong những năm tháng gian nan ở Tây Ninh. Em chính là hình ảnh tiêu biểu của những “người đưa tin thầm lặng”- nhỏ tuổi nhưng mang trong mình ý chí lớn lao: Âm thầm, bền bỉ và tuyệt đối trung thành với nhiệm vụ.



