Bài viết

người giao liên bên dốc đá trắng

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa núi rừng Trường Sơn bạt ngàn có những con đường nhỏ quanh co mà chỉ những người giao liên mới thuộc từng lối đi, từng khe suối. Họ là những người âm thầm đưa thư từ, tài liệu và dẫn đường cho bộ đội hành quân vượt qua bom đạn. Công việc lặng lẽ nhưng vô cùng nguy hiểm ấy đã góp phần giữ vững mạch nối giữa các chiến trường.

Năm 1971, tại một trạm giao liên gần khu vực dốc Đá Trắng có cô gái trẻ tên là Bùi Thị Nguyệt. Nguyệt quê ở Quảng Nam, lớn lên trong một vùng quê thường xuyên bị bom cày xới. Cha cô hy sinh sớm trong kháng chiến, mẹ một mình nuôi ba chị em khôn lớn.

Từ nhỏ, Nguyệt đã nổi tiếng nhanh nhẹn và gan dạ. Khi vừa tròn mười bảy tuổi, cô xin tham gia lực lượng giao liên của huyện. Ban đầu, mẹ cô nhất quyết phản đối vì biết công việc ấy quá hiểm nguy. Nhưng Nguyệt chỉ nhẹ nhàng nói:

“Nếu ai cũng sợ thì lấy ai đưa bộ đội qua rừng hả mẹ?”

Từ ngày ấy, cô gái nhỏ bắt đầu những chuyến đi xuyên rừng giữa thời chiến.

Công việc của Nguyệt là dẫn đường cho cán bộ và chuyển tài liệu mật từ trạm này sang trạm khác. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày, phải băng qua suối sâu, rừng rậm và cả những khu vực địch thường xuyên phục kích.

Để tránh bị phát hiện, giao liên thường di chuyển vào ban đêm. Ban ngày họ trú trong hang đá hoặc dưới những tán cây rừng rậm rạp. Thức ăn chỉ là vài nắm cơm vắt cùng muối rang mang theo bên người.

Dù gian khổ, Nguyệt chưa bao giờ than phiền. Đồng đội thường nói cô có trí nhớ rất tốt, đi qua một con đường chỉ một lần cũng có thể nhớ rõ từng khúc quanh.

Một đêm cuối năm 1972, Nguyệt nhận nhiệm vụ đặc biệt: đưa một cán bộ cùng túi tài liệu quan trọng vượt qua dốc Đá Trắng để kịp chuyển tới đơn vị phía trước.

Đêm hôm ấy trời tối đen như mực, mưa rừng lất phất khiến đường núi trơn trượt. Nguyệt đi trước mở đường, phía sau là người cán bộ ôm túi tài liệu được bọc kín trong áo mưa.

Khi gần tới con dốc lớn, từ phía xa bất ngờ vang lên tiếng chó sủa và ánh đèn pin loang loáng. Một toán lính địch đang đi tuần ngay phía trước.

Người cán bộ khẽ nói:

“Hay ta quay lại?”

Nguyệt lắc đầu:

“Nếu quay lại sẽ không kịp thời gian.”

Cô nhanh chóng dẫn người cán bộ men theo lối mòn nhỏ sát vách núi. Đây là con đường rất nguy hiểm, một bên là đá dựng đứng, bên kia là vực sâu hun hút.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Đất đá trơn như mỡ khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Đi được một đoạn, người cán bộ bất ngờ trượt chân suýt rơi xuống vực.

Nguyệt lập tức lao tới giữ lại. Cả hai bám chặt vào mỏm đá giữa màn mưa lạnh buốt.

Phía dưới chân dốc, ánh đèn lính tuần ngày càng tiến gần.

Không còn nhiều thời gian, Nguyệt quyết định đưa người cán bộ đi theo một đường vòng xuyên qua khe núi hẹp mà trước đây cô từng đi qua vài lần.

Con đường tối om, đầy đá sắc nhọn và cành cây chắn ngang. Nhiều lúc hai người phải bò sát mặt đất mới có thể vượt qua.

Gần sáng, họ cuối cùng cũng thoát khỏi khu vực nguy hiểm và tới được điểm hẹn an toàn.

Người cán bộ xúc động nói:

“Nếu không có cô dẫn đường chắc tôi không thể tới nơi được.”

Nguyệt chỉ cười nhẹ:

“Miễn tài liệu tới được đơn vị là tốt rồi.”

Ít lâu sau chuyến đi ấy, trong một lần làm nhiệm vụ khác, Bùi Thị Nguyệt đã anh dũng hy sinh khi đang dẫn đường cho bộ đội vượt qua khu vực bị địch phục kích.

Khi đồng đội tìm thấy cô, chiếc túi tài liệu vẫn được ôm chặt trong lòng và hoàn toàn nguyên vẹn.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người từng hoạt động trên tuyến giao liên năm xưa vẫn nhắc tới Nguyệt như nhắc về một ngọn lửa nhỏ giữa đại ngàn Trường Sơn — âm thầm nhưng kiên cường và không bao giờ tắt.

Câu chuyện về người giao liên bên dốc Đá Trắng là hình ảnh đẹp của thế hệ thanh niên thời hoa lửa. Họ đã sống bằng lòng yêu nước và tinh thần hy sinh cao cả, góp phần làm nên nền hòa bình cho dân tộc Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
người giao liên bên dốc đá trắng | Câu chuyện thời hoa lửa