người giao liên bên dòng sông mùa nước nổi
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở vùng đồng bằng Nam Bộ, những người giao liên đã trở thành chiếc cầu nối quan trọng giữa các đơn vị cách mạng. Họ âm thầm đưa thư từ, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ vượt qua những vùng nguy hiểm giữa vòng vây của địch. Công việc ấy đầy gian khổ và hiểm nguy, bởi chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể phải đánh đổi bằng tính mạng. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về cậu giao liên trẻ Lê Văn Nam bên dòng sông mùa nước nổi đã để lại nhiều xúc động trong lòng đồng đội và người dân quê hương.
Lê Văn Nam sinh ra tại một vùng quê nghèo ở An Giang. Nhà đông anh em, cha mẹ quanh năm sống bằng nghề làm ruộng và chài lưới trên sông.
Tuổi thơ của Nam gắn liền với những con kênh chằng chịt và mùa nước nổi mênh mông khắp đồng bằng miền Tây. Từ nhỏ, cậu đã rất giỏi chèo xuồng và thuộc từng lối đi nhỏ giữa những rặng tràm, bãi lau sậy.
Khi chiến tranh lan tới quê hương, nhiều cơ sở cách mạng trong vùng cần người thông thuộc địa hình để làm nhiệm vụ giao liên. Dù tuổi còn nhỏ, Nam đã xung phong tham gia.
Ban ngày, cậu vẫn phụ gia đình thả lưới bắt cá như bao đứa trẻ khác trong xóm. Nhưng khi đêm xuống, Nam lại bí mật chèo xuồng đưa thư từ và dẫn cán bộ qua những tuyến kênh nguy hiểm.
Nhờ nhanh nhẹn và thông minh, cậu nhiều lần vượt qua các trạm kiểm soát của địch mà không bị phát hiện.
Các chú cán bộ thường gọi Nam là:
“Con cá nhỏ của vùng sông nước.”
Dù công việc nguy hiểm, cậu bé giao liên lúc nào cũng lạc quan và dũng cảm.
Một mùa nước nổi năm 1972, mưa lớn kéo dài khiến nước dâng rất cao. Nhiều cánh đồng ngập trắng, việc đi lại càng trở nên khó khăn.
Đúng lúc ấy, đơn vị cách mạng trong vùng nhận được tin khẩn cần chuyển một bức điện quan trọng tới căn cứ phía bên kia sông trước rạng sáng.
Nếu thông tin không tới kịp, kế hoạch hoạt động của đơn vị có thể gặp nguy hiểm.
Do khu vực bến sông đang bị địch kiểm soát gắt gao, việc vượt sông lúc này vô cùng nguy hiểm. Nhưng Nam vẫn tình nguyện nhận nhiệm vụ.
Đêm hôm ấy, trời tối đen như mực. Gió mạnh làm mặt nước nổi sóng liên tục.
Nam giấu bức điện trong ống tre nhỏ buộc chặt bên người rồi lặng lẽ chèo xuồng men theo những rặng dừa nước.
Tiếng máy nổ của tàu tuần tra địch nhiều lần vang lên gần đó khiến cậu phải liên tục đổi hướng để tránh bị phát hiện.
Khi gần tới khúc sông lớn, bất ngờ một chiếc tàu địch quét đèn về phía con xuồng nhỏ.
Nam lập tức cúi thấp người, khéo léo đưa xuồng lẩn vào đám lau sậy ven bờ.
Nhưng dòng nước xiết mùa lũ khiến chiếc xuồng va mạnh vào gốc cây phát ra tiếng động.
Địch bắt đầu nghi ngờ và cho tàu áp sát kiểm tra.
Biết nếu bị bắt thì bức điện sẽ không thể tới nơi đúng lúc, Nam nhanh chóng nhảy xuống dòng nước lạnh buốt rồi đẩy chiếc xuồng trôi sang hướng khác để đánh lạc hướng.
Lợi dụng đêm tối và sự thông thuộc sông nước, cậu lặn qua những bụi cây ngập nước rồi bơi sang hướng bờ bên kia.
Dòng nước mùa lũ chảy xiết khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Nhiều lần Nam gần như kiệt sức nhưng cậu vẫn cố giữ chặt ống tre đựng bức điện bên người.
Sau nhiều giờ vật lộn giữa dòng nước đêm, cuối cùng cậu cũng tới được điểm hẹn bên kia sông.
Bức điện quan trọng được trao tận tay cán bộ đúng trước thời gian quy định.
Nhưng do ngâm mình quá lâu trong nước lạnh và kiệt sức, Nam ngã gục ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Đồng đội lập tức đưa cậu vào căn cứ chăm sóc, nhưng vì bị cảm lạnh nặng và mất sức quá nhiều, cậu bé giao liên đã không qua khỏi.
Trước lúc nhắm mắt, Nam vẫn cố hỏi:
“Bức điện… tới kịp chưa chú?”
Khi nghe mọi người trả lời rằng nhiệm vụ đã hoàn thành, cậu bé khẽ mỉm cười.
Lê Văn Nam đã mãi mãi nằm lại giữa mùa nước nổi quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau ngày đất nước thống nhất, người dân vùng sông nước vẫn nhắc mãi về cậu giao liên nhỏ tuổi năm nào đã hy sinh để bảo vệ đường dây liên lạc của cách mạng.
Câu chuyện về Lê Văn Nam là hình ảnh đẹp của những thiếu niên Việt Nam trong thời hoa lửa – những con người tuy tuổi đời còn nhỏ nhưng mang trong tim lòng yêu nước lớn lao và tinh thần dũng cảm phi thường.
Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước, biết yêu thương, đoàn kết và không quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.


