Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người giao liên bên dòng Vàm Cỏ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, cô gái trẻ Nguyễn Thị Út đảm nhận nhiệm vụ giao liên, vận chuyển thư từ, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ qua các vùng địch kiểm soát. Với lòng dũng cảm và sự mưu trí, bà đã nhiều lần vượt qua hiểm nguy để bảo đảm thông tin liên lạc cho cách mạng.

Tây Ninh13/06/2026Lê Trần Thông (xã An Lục Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, bà Nguyễn Thị Út vẫn nhớ như in những đêm tối men theo bờ sông Vàm Cỏ để làm nhiệm vụ giao liên. Khi ấy bà chỉ mới mười bảy tuổi, cái tuổi mà nhiều người còn đang cắp sách đến trường.

Năm 1966, chiến tranh ngày càng ác liệt. Các tuyến đường liên lạc của lực lượng cách mạng thường xuyên bị địch kiểm soát. Để bảo đảm việc truyền đạt thông tin, nhiều thanh niên địa phương được giao nhiệm vụ làm giao liên. Nguyễn Thị Út là một trong số đó.

Công việc của bà không phải cầm súng chiến đấu trực tiếp mà là chuyển công văn, thư từ, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ. Tuy nhiên, đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần sơ suất nhỏ, người giao liên có thể bị bắt hoặc hy sinh.

Bà kể rằng những chuyến đi thường bắt đầu khi trời đã tối. Tài liệu được bọc kỹ trong túi ni lông rồi giấu vào đáy xuồng hoặc cất trong các vật dụng sinh hoạt để tránh bị phát hiện. Có những đêm phải chèo xuồng hàng chục cây số qua các con rạch nhỏ để đưa tài liệu đến đúng địa điểm quy định.

Một lần vào cuối năm 1968, bà nhận nhiệm vụ chuyển gấp một tài liệu quan trọng đến căn cứ cách mạng. Trên đường đi, bà phát hiện một toán lính đang lập chốt kiểm tra ngay tuyến đường quen thuộc.

Nếu quay về sẽ không kịp thời gian, còn đi tiếp thì nguy cơ bị phát hiện rất cao.

Sau vài phút suy nghĩ, bà quyết định vòng qua một con rạch nhỏ ít người qua lại. Đó là tuyến đường dài hơn và nhiều đoạn bị cây cối che kín. Trong bóng tối, chiếc xuồng liên tục va vào gốc cây, nhiều lần suýt lật.

Mất gần gấp đôi thời gian dự kiến, cuối cùng bà cũng đến được điểm hẹn. Tài liệu được chuyển an toàn cho cán bộ phụ trách.

Sau này, bà mới biết những thông tin trong tài liệu có ý nghĩa rất quan trọng đối với kế hoạch hoạt động của đơn vị. Nếu không được chuyển kịp thời, nhiều nhiệm vụ có thể bị ảnh hưởng.

Không chỉ đối mặt với sự truy lùng của địch, những người giao liên còn phải vượt qua thiên nhiên khắc nghiệt. Mùa nước nổi, dòng sông chảy xiết. Mùa mưa, nhiều chuyến đi diễn ra trong điều kiện gió lớn và tầm nhìn hạn chế.

Có lần đang trên đường trở về thì gặp cơn giông bất ngờ. Chiếc xuồng nhỏ bị sóng đánh chao đảo. Bà phải ôm chặt tài liệu vào người và cố gắng chèo vào bờ trú ẩn. Đêm hôm đó bà ngủ tạm dưới một gốc tràm cho đến sáng mới tiếp tục hành trình.

Điều khiến bà nhớ nhất không phải là những khó khăn ấy mà là tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, nhìn thấy cán bộ và chiến sĩ an toàn, bà cảm thấy mọi gian khổ đều xứng đáng.

Ngày đất nước thống nhất năm 1975, bà Nguyễn Thị Út trở về cuộc sống đời thường. Những con đường giao liên năm xưa giờ đã trở thành những tuyến giao thông khang trang. Dòng sông Vàm Cỏ vẫn lặng lẽ chảy, nhưng không còn tiếng bom đạn.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, bà luôn nhấn mạnh rằng thắng lợi của dân tộc được làm nên từ sự đóng góp của rất nhiều người. Có người trực tiếp cầm súng chiến đấu, có người làm công tác hậu cần, có người làm giao liên. Dù ở vị trí nào, tất cả đều chung một mục tiêu là giành độc lập cho Tổ quốc.

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện về người giao liên Nguyễn Thị Út cho thấy vai trò quan trọng của những con người thầm lặng trong kháng chiến. Họ không xuất hiện nhiều trên các trang sử lớn nhưng chính sự dũng cảm, trách nhiệm và lòng yêu nước của họ đã góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.

Thông điệp

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh và cống hiến của nhiều thế hệ đi trước. Mỗi người trẻ cần biết trân trọng lịch sử, sống có lý tưởng, trách nhiệm và không ngừng đóng góp cho sự phát triển của quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn