Người giao liên chạy trong đêm
Cậu giao liên 17 tuổi tên Lợi được giao nhiệm vụ mang mệnh lệnh gấp cho đơn vị ở bìa rừng. Đêm tối, sương dày như lớp khói. Cậu chạy, trượt, lại đứng dậy chạy tiếp. Bom sáng rực trời, Lợi nấp vào gốc cây, tim đập thình thịch. Cậu nhắm mắt nói thầm: – Con chạy thêm chút nữa nghe má… Đến khi tìm thấy đơn vị, cậu chỉ kịp thở gấp: – Báo cáo… đến nơi rồi. Rồi Lợi gục xuống. Mảnh pháo đã trúng vào người cậu từ lúc vượt suối, máu thấm vào túi áo nơi giữ bức thư. Chỉ đến khi điều lệnh được truyền đi
Cậu giao liên 17 tuổi tên Lợi được giao nhiệm vụ mang mệnh lệnh gấp cho đơn vị ở bìa rừng.
Đêm tối, sương dày như lớp khói.
Cậu chạy, trượt, lại đứng dậy chạy tiếp.
Bom sáng rực trời, Lợi nấp vào gốc cây, tim đập thình thịch.
Cậu nhắm mắt nói thầm:
– Con chạy thêm chút nữa nghe má…
Đến khi tìm thấy đơn vị, cậu chỉ kịp thở gấp:
– Báo cáo… đến nơi rồi.
Rồi Lợi gục xuống.
Mảnh pháo đã trúng vào người cậu từ lúc vượt suối, máu thấm vào túi áo nơi giữ bức thư.
Chỉ đến khi điều lệnh được truyền đi, người ta mới hiểu:
Cậu bé 17 tuổi đã tự giữ mình đứng đến phút cuối — chỉ vì không muốn nhiệm vụ dang dở.



