Người giao liên cuối cùng của phủ đường
Người giao liên cuối cùng của phủ đường
Tháng Tám năm 1945, không khí khởi nghĩa ở các tỉnh trung du bừng lên như ngọn lửa. Tại một phủ lỵ nhỏ ở Thái Nguyên, Lê Hữu Khang – chàng thanh niên 20 tuổi, làm nghề dạy chữ Nôm, đã trở thành người giao liên bí mật cho Việt Minh. Công việc của Khang cực kỳ nguy hiểm: mang tin từ căn cứ cách mạng trong rừng xuống các làng để chỉnh đốn lực lượng và chuẩn bị ngày nổi dậy.
Chiều 14/8, khi đang trên đường mang mật lệnh về chuẩn bị vũ trang, Khang bị một toán lính bảo an chặn lại. Chúng nghi ngờ, lục soát người anh. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng Khang bình tĩnh nghĩ ra kế. Anh giả vờ hoảng hốt, nói rằng mình mang thư của thầy đồ trong làng nhờ chuyển cho ông lý trưởng xin gạo cứu đói. Lá thư thật được ém trong lớp áo sáp ong không thể thấy bằng mắt thường. Lính bảo an thấy phong thư rách nát, chữ Nôm lộn xộn, cười nhạo rồi bỏ đi. Khang thở phào, nhưng biết mình đã bị để ý.
Đêm hôm đó, anh vượt qua ba vòng kiểm soát, men theo con suối nhỏ để tránh trạm gác mới lập, cuối cùng đến được điểm hẹn. Đồng chí chỉ huy xúc động: “Đây là mật lệnh quyết định. Nhờ có cậu, cả phủ sẽ nổi dậy đúng giờ!”
Ngày 20/8, tiếng trống khởi nghĩa vang lên. Đội tự vệ bao vây phủ đường. Khang được phân công dẫn đường cho mũi chủ công. Khi lính bảo an nổ súng, Khang lao lên đầu, tay cầm cờ đỏ sao vàng. Anh trúng đạn nhưng vẫn kịp cắm lá cờ lên ban công phủ đường – tín hiệu chiến thắng cho toàn dân.
Khởi nghĩa thành công. Nhưng Khang không còn nhìn thấy ngày độc lập. Người dân và đồng đội chôn anh dưới cây đa đầu làng. Mỗi dịp tháng Tám về, ai cũng nhắc tên anh – người giao liên trẻ tuổi đã đánh đổi tuổi xuân để mở đường cho Cách mạng.



