NGƯỜI GIAO LIÊN DƯỚI TÁN RỪNG TRƯỜNG SƠN- MN PHÙ LƯƠNG
Mùa mưa năm 1968, rừng Trường Sơn dày đặc sương và vắt. Những con đường mòn chỉ vừa một người đi, trơn trượt và đầy bom bi sót lại. Trong không gian ấy, Lâm – một thanh niên mới tròn hai mươi tuổi – lặng lẽ khoác trên vai chiếc ba lô vải bạc màu, bên trong là tài liệu tuyệt mật cần chuyển gấp cho đơn vị phía trước.
Mùa mưa năm 1968, rừng Trường Sơn dày đặc sương và vắt. Những con đường mòn chỉ vừa một người đi, trơn trượt và đầy bom bi sót lại. Trong không gian ấy, Lâm – một thanh niên mới tròn hai mươi tuổi – lặng lẽ khoác trên vai chiếc ba lô vải bạc màu, bên trong là tài liệu tuyệt mật cần chuyển gấp cho đơn vị phía trước.
Lâm vốn là con trai duy nhất của một gia đình nông dân ở Quảng Bình. Cha anh hy sinh trong một trận càn khi anh mới mười hai tuổi. Mẹ anh ở vậy nuôi con, từng nói: “Nhà mình nghèo, nhưng còn nước thì còn nhà.” Chính câu nói ấy đã theo Lâm suốt những năm tháng sau này.
Năm mười chín tuổi, Lâm xung phong làm giao liên. Công việc tưởng như thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy. Không súng lớn, không hào quang, giao liên là những người “đi trước, về sau”, mang mệnh lệnh, mang hy vọng, và đôi khi mang cả sinh mệnh của nhiều người trong tờ giấy nhỏ giấu dưới đáy ba lô.
Đêm ấy, Lâm phải vượt qua một khu vực vừa bị máy bay B-52 rải thảm. Cây rừng gãy đổ ngổn ngang, đất đá còn âm ấm mùi thuốc súng. Anh đi chậm, tai căng ra nghe từng động tĩnh. Bất chợt, tiếng trực thăng vè vè phía xa. Lâm lập tức lao xuống một hố bom cũ, ép mình sát đất.
Trong khoảnh khắc chờ đợi, anh nghĩ đến mẹ. Không biết giờ này mẹ đang làm gì, có nghe tiếng bom từ xa mà lo cho đứa con duy nhất không. Nhưng ý nghĩ ấy nhanh chóng bị dập tắt khi Lâm tự nhủ: “Nếu mình chùn bước, bao nhiêu người phía trước sẽ ra sao?”
Trời gần sáng, Lâm tiếp tục hành trình. Đến con suối nhỏ – điểm hẹn giao tài liệu – anh gặp Tư, một chiến sĩ trinh sát đã chờ sẵn. Tư bị thương ở chân do mảnh bom, máu thấm đỏ ống quần. Không chần chừ, Lâm xé áo băng tạm cho đồng đội, rồi trao tài liệu.
Nhưng chưa kịp rút đi, tiếng súng nổ vang. Địch phục kích. Trong làn đạn dày, Lâm đỡ Tư rút vào rừng sâu. Anh trúng một viên đạn vào vai, máu chảy đầm đìa, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng. Cuối cùng, cả hai thoát được về căn cứ.
Lâm ngất đi sau đó. Khi tỉnh lại, anh nghe tin: nhờ tài liệu anh chuyển kịp thời, đơn vị đã tránh được một trận đánh bất lợi và giữ vững tuyến đường vận chuyển. Lâm mỉm cười yếu ớt. Với anh, thế là đủ.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, trên con đường Trường Sơn cũ, người ta dựng một tấm bia nhỏ ghi:
“Ghi nhớ những người giao liên thầm lặng.”
Không có tên Lâm. Nhưng trong lòng những người lính từng sống, từng chiến đấu, cái tên ấy chưa bao giờ mất.



