NGƯỜI GIAO LIÊN GIỮA MƯA BOM
Câu chuyện kể về hành trình của một người lính giao liên trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Dù phải băng rừng, vượt suối, đối mặt với bom đạn và muôn vàn hiểm nguy, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ chuyển tài liệu, dẫn đường cho các đơn vị chiến đấu. Qua lời kể, câu chuyện khắc họa sâu sắc tinh thần dũng cảm, tình đồng chí gắn bó và sự hy sinh thầm lặng của những người lính, đồng thời gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn, ý thức gìn giữ hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Một thời hoa lửa – “Người giao liên giữa mưa bom”
Tác giả: Trần Thị Bảo Ngọc
Đồng tác giả: Ban Thường Vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Văn Lâm
Năm sinh : 1938
Quê quán : xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, ông Nguyễn Văn Lâm vẫn không thể quên những ngày làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1966, khi vừa tròn hai mươi tám tuổi, ông tình nguyện tham gia lực lượng giao liên. Nhiệm vụ của ông là đưa thư, tài liệu và dẫn đường cho các đơn vị hành quân qua những cánh rừng già. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn phải đối mặt với bom đạn, phục kích và nhiều hiểm nguy khác.
Ông kể rằng có những đêm cả tổ phải băng rừng trong mưa lớn, không được đốt đèn vì sợ lộ vị trí. Mỗi người chỉ mang theo một chiếc la bàn, ít lương khô và bi đông nước. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu khiến ai cũng căng thẳng, nhưng không ai bỏ vị trí. Mọi người hiểu rằng chỉ cần tài liệu được chuyển đến chậm một ngày cũng có thể ảnh hưởng đến cả chiến dịch.
Có một lần, khi đang vượt qua một con suối, máy bay đối phương bất ngờ xuất hiện. Cả tổ lập tức tản ra tìm nơi ẩn nấp. Sau đợt oanh tạc, một người đồng đội bị thương ở chân. Không ai bỏ lại đồng chí của mình. Họ thay nhau cõng đồng đội, đồng thời vẫn bảo vệ túi tài liệu để hoàn thành nhiệm vụ. Sau nhiều giờ vượt rừng, tổ giao liên đã đến nơi an toàn đúng thời gian quy định.
Điều khiến ông Lâm nhớ nhất không phải là những trận bom dữ dội mà là tình đồng chí. Trong gian khổ, mọi người luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua khó khăn. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông lặng người khi nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Trường Sơn. Niềm vui chiến thắng luôn đi cùng lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương. Mỗi khi được mời giao lưu với học sinh, đoàn viên thanh niên, ông đều kể lại những ký ức năm xưa bằng tất cả niềm tự hào. Ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của các thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng lịch sử, ra sức học tập, rèn luyện và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.



