Người Giao Liên Giữa Rừng U Minh
Trong những năm kháng chiến, các giao liên là những người âm thầm đưa thư từ, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ qua những vùng chiến sự nguy hiểm. Câu chuyện kể về một nữ giao liên trẻ hoạt động giữa rừng U Minh, vượt qua đầm lầy, thú dữ và sự truy lùng của đối phương để giữ vững mạch liên lạc cho cách mạng.
U Minh mùa nước mênh mang,
Rừng tràm xanh thẳm trải ngàn gió đưa.
Ngày đi sương phủ lối mờ,
Đêm nghe tiếng vạc gọi bờ xa xăm.
Có người con gái âm thầm,
Vai mang tài liệu vượt ngàn khó khăn.
Không mang quân phục oai hùng,
Chỉ mang nhiệm vụ giữa vùng chiến chinh.
Con xuồng nhỏ lướt lặng thinh,
Len qua kênh rạch, vượt nghìn lau sậy.
Mỗi phong thư gói trong tay,
Là bao mệnh lệnh gửi ngày mai xa.
Đường đi chẳng dễ chút nào,
Dưới chân bùn lún, trên cao trực thăng.
Có đêm nước ngập ngang thân,
Vẫn chèo mái lá vượt tầng tối đen.
Có khi địch lục khắp miền,
Lùng từng ngọn cỏ, từng bên mé rừng.
Cô nằm im giữa đám bùn,
Đợi qua nguy hiểm mới lần bước đi.
Rừng sâu muỗi vắt bủa vây,
Mưa dầm kéo suốt nhiều ngày không tan.
Nhưng lòng vẫn sáng như đèn,
Bởi tin chiến thắng đang gần phía xa.
Mỗi lần đến một căn nhà,
Trao thư rồi lại vội qua lối rừng.
Không ai biết hết tên người,
Chỉ nghe tiếng mái chèo xuôi đêm dài.
Một lần giữa trận càn quét,
Đường quen bỗng hóa hiểm nghèo trăm phương.
Đạn bay xé gió giữa đường,
Cô ôm túi tài liệu luồn qua đầm sâu.
Bùn lầy ngập đến ngang đầu,
Vẫn không để mất một câu chỉ huy.
Bởi cô hiểu rất rõ rằng,
Tin tức đến chậm sẽ thành nguy nan.
Đêm về trăng rọi rừng tràm,
Soi người giao liên âm thầm bước đi.
Không cần danh vọng khắc ghi,
Chỉ mong đất nước đến kỳ bình yên.
Rồi ngày chiến thắng về miền,
Tiếng chim lại hót trên triền U Minh.
Con xuồng năm ấy lặng thinh,
Nhưng câu chuyện cũ vẫn in lòng người.
Những người đi giữa cuộc đời,
Âm thầm như gió, như trời quê hương.
Không nơi chiến tuyến khói sương,
Mà vẫn góp sức mở đường non sông.
U Minh còn mãi trong lòng,
Bóng người giao liên giữa dòng thời gian.
Như ngôi sao nhỏ dịu dàng,
Soi qua năm tháng vẻ vang giống nòi.


