Người giao liên không ai nhớ tên
Trong những năm tiền khởi nghĩa, khi Phước Ninh trở thành một mắt xích trong hệ thống liên lạc giữa các vùng như Châu Thành, Trảng Bàng, Hóc Môn, có những con người lặng lẽ đi giữa rừng đêm. Họ không có cấp bậc, không có danh hiệu, chỉ có một nhiệm vụ: đưa tin. Những lá thư được giấu trong ống tre, trong gùi lúa, thậm chí buộc vào người. Họ đi qua những con đường không tên, tránh từng chốt gác, từng ánh đèn của địch. Có người đi mà không trở về. Nhưng nhờ họ, mạch liên lạc của cách mạng chưa bao giờ bị cắt đứt. Không ai nhớ rõ tên họ, nhưng họ chính là “dòng máu” nuôi sống phong trào.



