Bài viết

NGƯỜI GIAO LIÊN KHÔNG DẤU CHÂN

NGƯỜI GIAO LIÊN KHÔNG DẤU CHÂN

Tây Ninh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những cánh rừng cao su Bến Củi năm ấy, có những con đường không tên, không biển chỉ dẫn, chỉ có dấu chân người in trên đất đỏ. Nhưng lạ thay, có những người đi qua rất nhiều lần mà chẳng để lại dấu vết nào.

Họ là những người giao liên.

Không phải bộ đội trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng họ lại là sợi dây nối liền tất cả. Tin tức, mệnh lệnh, tài liệu… tất cả đều phải đi qua họ, băng qua những cánh rừng, vượt qua những vòng vây, len lỏi giữa sự truy lùng của địch.

Ban ngày, họ chỉ là những người dân bình thường, đi cạo mủ, làm rẫy, chăn trâu. Không ai để ý, không ai nghi ngờ. Nhưng khi đêm xuống, họ bắt đầu hành trình của mình.

Những bước chân lặng lẽ trong rừng, không đèn, không tiếng động. Họ thuộc từng gốc cây, từng lối mòn, từng con suối nhỏ. Có khi phải bò thấp người xuống đất để tránh ánh đèn pha, có khi phải nằm im hàng giờ khi địch đi ngang qua.

Đi trong rừng không chỉ sợ địch, mà còn đối mặt với thú dữ, rắn rết, mưa rừng và cả những cơn sốt rét rừng có thể quật ngã bất cứ lúc nào. Nhưng họ vẫn đi, bởi phía sau mỗi chuyến đi là sinh mệnh của cả một đơn vị, là sự thành bại của một kế hoạch.

Có những chuyến đi không trở lại.

Người giao liên ngã xuống giữa rừng, không một tiếng gọi, không một lời trăn trối. Tin tức có thể được trao đi, nhưng người đưa tin thì mãi mãi nằm lại.

Không ai biết tên.
Không ai ghi công.

Chỉ có những cánh rừng là còn nhớ.

Chính những con người ấy đã làm nên một mạng lưới liên lạc bền chặt, giúp cách mạng không bị cô lập, giúp những mệnh lệnh được truyền đi kịp thời, giúp các trận đánh được hiệp đồng chính xác.

Họ không cần được gọi là anh hùng. Nhưng nếu không có họ, sẽ không có những chiến thắng.

Ngày hôm nay, những con đường rừng năm xưa có thể đã thay bằng đường nhựa, những dấu chân đã bị xóa đi theo thời gian. Nhưng tinh thần của những người giao liên vẫn còn đó — âm thầm, bền bỉ và kiên cường.

Giữa cuộc sống hiện đại, có thể không còn những chuyến đi trong đêm tối, nhưng vẫn cần những con người biết lặng lẽ cống hiến, không cần ai biết đến, chỉ cần công việc được hoàn thành.

Bởi đôi khi, những người không đứng ở phía trước ánh sáng…
lại chính là người giữ cho ánh sáng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn