Người giao liên nhí và con đường tơ lụa
Ngày ấy tôi mới 12 tuổi, trẻ con trong mắt mọi người nhưng là "mắt xích" quan trọng của Đảng. Tôi giả vờ đi chăn trâu, đi bắt cua để chuyển thư tín giữa các làng. Thư được cuộn nhỏ xíu giấu vào trong ống nứa hoặc trong búi tóc. Có lần máy bay Pháp bắn phá, tôi lăn xuống ruộng bùn, ôm chặt bức thư vào lòng vì sợ bị ướt. Với tôi lúc đó, bức thư quan trọng hơn tính mạng mình. Những con đường làng quanh co trở thành "đại lộ" của cách mạng nhờ những bước chân nhỏ bé nhưng đầy tự tin ấy.



