Người Giao Liên Nhỏ Tuổi
Mùa mưa năm 1969, những cánh rừng Trường Sơn chìm trong màn sương dày đặc. Con đường mòn dẫn vào chiến trường miền Nam ngày nào cũng in dấu chân của những người lính, thanh niên xung phong và các chiến sĩ giao liên. Trong số họ có cậu bé Lâm, mới mười lăm tuổi.
Cha hy sinh từ những ngày đầu kháng chiến, mẹ tham gia dân công hỏa tuyến. Dù còn nhỏ, Lâm đã nhiều lần xin được làm giao liên. Ban đầu, các chú trong đơn vị đều lắc đầu.
– "Cháu còn bé quá, công việc này nguy hiểm lắm."
Lâm chỉ mỉm cười:
– "Cháu nhỏ nên đi rừng nhanh hơn, địch sẽ khó phát hiện hơn các chú."
Nhìn ánh mắt kiên định của cậu, đơn vị cuối cùng cũng đồng ý.
Công việc của Lâm là mang những bức điện, bản đồ và tài liệu mật từ trạm này sang trạm khác. Có những hôm cậu phải đi gần ba mươi cây số đường rừng. Ban ngày tránh máy bay trinh sát, ban đêm lần theo ánh trăng để đi tiếp.
Điều khiến mọi người khâm phục là Lâm chưa bao giờ giao chậm một tài liệu nào.
Một buổi chiều, khi đang băng qua con suối cạn, tiếng máy bay bất ngờ gầm rú trên đầu. Tiếng bom nổ liên tiếp khiến đất đá tung lên mù mịt. Lâm lao nhanh vào một hốc đá, ôm chặt chiếc túi đựng tài liệu trước ngực.
Khi trận bom kết thúc, con đường phía trước đã bị cây rừng đổ chắn kín. Cậu không quay lại mà men theo sườn núi tìm lối khác. Mất gần ba giờ đồng hồ, cuối cùng Lâm cũng đến được điểm hẹn.
Người chỉ huy mở túi tài liệu, thấy mọi thứ vẫn nguyên vẹn, liền vỗ vai cậu:
– "Cháu giỏi lắm. Nếu chậm thêm một giờ nữa, cả đơn vị sẽ không kịp thay đổi kế hoạch tác chiến."
Lâm chỉ cười hiền:
– "Cháu chỉ làm việc của mình thôi ạ."
Ít tháng sau, đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển gấp một bức điện đặc biệt. Đó là mệnh lệnh chuẩn bị cho một trận đánh lớn. Ai cũng hiểu, nếu bức điện không đến kịp, kế hoạch sẽ bị ảnh hưởng.
Đêm ấy trời mưa như trút nước. Lâm khoác chiếc áo mưa đã sờn vai, cẩn thận bọc tài liệu vào nhiều lớp ni lông rồi lên đường.
Khi gần đến điểm hẹn, cậu phát hiện một toán lính địch đang phục kích. Không còn con đường nào khác, Lâm vòng sâu vào rừng. Cây cối rậm rạp, gai cào rách cả quần áo, đôi chân nhỏ bé nhiều lần trượt ngã trên đất bùn.
Đến rạng sáng, cậu mới tới được nơi giao tài liệu.
Người cán bộ nhận bức điện, xúc động nhìn cậu bé đang thở dốc:
– "Cháu nghỉ đi, vất vả quá rồi."
Lâm chỉ kịp gật đầu rồi mỉm cười. Với cậu, hoàn thành nhiệm vụ luôn là điều quan trọng nhất.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, trên con đường Trường Sơn năm xưa, những cánh rừng đã xanh trở lại. Trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, người chỉ huy năm nào kể cho lớp trẻ nghe về cậu giao liên nhỏ tuổi.
Ông nói:
"Chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn. Nó còn được làm nên bởi những con người bình dị như Lâm – những người lặng lẽ vượt núi, băng rừng, mang theo niềm tin và mệnh lệnh của Tổ quốc. Các em ấy không cầm vũ khí hạng nặng, nhưng mỗi bước chân đều góp phần làm nên thắng lợi."
Tên của Lâm không xuất hiện trên nhiều trang sách lịch sử, nhưng trong ký ức của những người đồng đội, cậu mãi là hình ảnh đẹp của tuổi trẻ Việt Nam: dũng cảm, kiên cường và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.


