“Người giao liên nhỏ tuổi trên đường Trường Sơn”
Câu chuyện về một thiếu niên làm giao liên trên tuyến Trường Sơn, được các cựu chiến binh nhắc lại như biểu tượng của lòng dũng cảm và sự gan dạ của tuổi trẻ thời chiến.
Ông Mai Văn Định kể rằng vào năm 1971, đơn vị của ông hoạt động tại tuyến đường Trường Sơn đoạn qua Quảng Bình. Khi ấy, đường vận chuyển thường xuyên bị máy bay đánh phá nên việc liên lạc giữa các đơn vị vô cùng nguy hiểm. Trong đội giao liên có một cậu bé tên Lê Văn Sơn, mới khoảng 14–15 tuổi. Sơn người nhỏ, nhanh nhẹn và thuộc từng lối mòn trong rừng. Ban ngày cậu giúp tải thương, tối đến lại mang thư và tài liệu vượt rừng đến các đơn vị đóng quân xa. Ông Định nhớ rằng có những hôm bom vừa dứt, khói còn phủ kín lối đi, Sơn đã khoác túi tài liệu chạy băng qua đoạn đường vừa bị đánh phá. Mọi người thường bảo cậu nghỉ ngơi vì còn quá nhỏ, nhưng Sơn chỉ cười: “Nếu cháu không đi thì các chú ngoài kia sẽ phải chờ tin.” Một lần, trong lúc mang tài liệu qua suối giữa đêm, Sơn bị thương do mảnh bom còn sót lại. Nhưng cậu vẫn cố giữ chiếc túi tài liệu khô ráo và giao đến nơi trước khi ngất đi vì kiệt sức. May mắn hôm ấy đồng đội kịp đưa Sơn về trạm quân y cứu chữa. Sau chiến tranh, ông Định nhiều lần tìm gặp lại người giao liên năm xưa. Ông nói rằng điều khiến ông nhớ nhất không phải là những chuyến hành quân dài, mà là hình ảnh cậu bé gầy gò ôm túi tài liệu chạy giữa rừng Trường Sơn đầy bom đạn. “Chiến tranh năm ấy có rất nhiều người còn rất trẻ, nhưng đã sống can đảm hơn tuổi của mình.”


