NGƯỜI GIAO LIÊN Ở BỜ SÔNG THẠCH HÃN
Trong một lần bảo vệ tuyến liên lạc đặc biệt qua sông Thạch Hãn, bác Nguyễn Hữu Lương đã chứng kiến sự hy sinh của một nữ giao liên trẻ tuổi, người mang theo tài liệu tối quan trọng của Ban An ninh Quảng Trị. Câu chuyện là ký ức đau đáu về một con người thầm lặng, ra đi giữa dòng nước lạnh và làn đạn địch để giữ trọn bí mật cách mạng. Đó là hình ảnh không bao giờ phai trong tâm trí người cán bộ an ninh từng sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Năm 1967, tuyến liên lạc qua sông Thạch Hãn giữ vai trò sống còn trong việc chuyển tài liệu và chỉ đạo từ căn cứ vào vùng hoạt động bí mật. Bác Lương khi ấy là Thượng úy, trực tiếp phụ trách an toàn cho tuyến giao liên này. Trong một đêm mưa lớn, nữ giao liên tên Hòa, mới ngoài hai mươi tuổi, nhận nhiệm vụ vượt sông mang theo hồ sơ liên quan đến mạng lưới cơ sở nội thành. “Con bé nhỏ người nhưng gan lì lắm,” bác Lương kể, giọng chậm lại như sợ làm vỡ ký ức.
Khi Hòa vừa ra giữa sông thì địch bất ngờ nổ súng, pháo sáng bắn lên soi trắng cả khúc nước. Không kịp quay đầu, cô vẫn ôm chặt túi tài liệu vào ngực, cố bơi tiếp về phía bờ an toàn. Bác Lương và tổ bảo vệ chỉ có thể nằm ép mình trong bờ lau, bất lực nhìn làn đạn quét ngang mặt sông. “Tôi thấy Hòa chìm xuống, rồi lại nổi lên một lần nữa, vẫn ôm chặt tài liệu,” bác nghẹn giọng.
Sáng hôm sau, tài liệu được tìm thấy an toàn trong một túi dầu kín, còn Hòa thì không bao giờ trở về. Sau này, mỗi lần đi qua sông Thạch Hãn, bác Lương đều đứng lại rất lâu. “Đồng đội tôi nằm lại dưới lòng sông ấy, để những dòng chỉ thị của Đảng được thông suốt,” bác nói, giọng trầm hẳn xuống, như một nén nhang lòng dành cho người đã khuất.



