Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI GIAO LIÊN SUÝT HY SINH VÌ ĐẠP PHẢI MÌN LÁ

Nguyễn Văn Khải – một giao liên lanh lợi, gan dạ – từng suýt hy sinh trong khi đưa thư qua vùng rừng Trường Lệ. Trong lúc vượt chốt địch, anh dẫm phải mìn lá, loại mìn nhỏ, nhạy, nổ chính xác từng gam trọng lượng. Chỉ cần nhấc chân lên, cả cơ thể sẽ bị xé nát. Anh phải đứng bất động gần một giờ trong mưa đạn, chờ đồng đội giải cứu và hoàn thành nhiệm vụ liên lạc khẩn cấp.

Hưng Yên12/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều cuối năm 1970, rừng Trường Lệ ẩm mát và đen kịt bóng cây. Đường dây giao liên giữa ba trạm vừa bị địch chặn đánh, khiến các mệnh lệnh phải truyền bằng đường bộ trong điều kiện cực kỳ nguy hiểm.

Nguyễn Văn Khải, mới 19 tuổi, được giao một nhiệm vụ đặc biệt: mang thư tuyệt mật đến đơn vị bạn đang ém quân dưới chân dãy núi Cánh Diều. Nếu thư không đến trước khi trời tối, đơn vị chủ lực sẽ lọt vào vòng vây.

Khải buộc chặt tài liệu vào ống tre nhỏ giấu trong thắt lưng, rồi lặng lẽ chui qua lối cỏ gai mọc dày. Đường rừng mùa này ẩm, lá khô mục tạo thành lớp mềm xốp, dưới đó là nơi địch thường gài mìn lá – loại mìn nhỏ như bàn tay, ngụy trang khéo, chỉ cần đặt chân nhẹ cũng sẽ nổ tung.

Khải biết rõ nguy hiểm ấy, nhưng vẫn lao đi.

Khi tới gần khu rừng bằng phẳng nối sang hồ Ba Cây, Khải dừng lại để nghe ngóng. Gió rừng thổi mạnh, lá đung đưa, nhưng không che nổi tiếng lục cục kim loại rất nhỏ phát lên dưới chân anh.

Âm thanh ấy – người lính giao liên nào cũng hiểu.
Khải đạp phải mìn lá.

Cả cơ thể anh đông cứng.
Một chân dẫm trên mặt đất, chân còn lại đang lơ lửng, chưa kịp bước tiếp.

Anh thở nhẹ đến mức tưởng như không còn hơi.
Chỉ một chuyển động mạnh của cơ,
hoặc một nhịp run –
cũng đủ khiến mìn phát nổ.

Trời bắt đầu mưa.
Những giọt nước nặng hạt rơi lên đầu, lên vai anh, lên cả quả mìn dưới chân.
Mồ hôi và mưa quyện lại, chảy dọc sống lưng.

Khải đứng bất động như hóa đá dưới gốc lim già.

Phía xa, tiếng địch gọi nhau. Có lẽ chúng đang tuần tra sau trận càn lúc sáng.
Một tên soi đèn pin vào các gốc cây, ánh sáng lia qua chỗ Khải chỉ trong khoảnh khắc.

Nếu tên đó tiến thêm vài bước, anh sẽ bị phát hiện.
Nếu anh chạy, mìn nổ.
Nếu anh đứng, có thể bị bắt.

Giữa lằn ranh sống – chết, Khải chỉ còn một lựa chọn: chờ đồng đội.

Anh khẽ giật dây thắt lưng – ám hiệu giao liên – ba lần.
Cách vài trăm mét, trạm giao liên số 2 đã cử người bám theo để hỗ trợ. Họ nghe thấy.

Chừng mười phút sau, bóng người thấp thoáng hiện ra bên rìa rừng.

– Khải! Đứng im! – tiếng thì thầm khản đặc.
– Mìn lá… – Khải đáp nhẹ như hơi thở.

Hai chiến sĩ trườn sát đất, tiếp cận anh.
Một người cẩn thận dùng dao nhỏ gạt từng lớp lá mục quanh bàn chân Khải, lộ ra mặt mìn tròn và lớp ngòi dưới.

Anh thợ công binh trẻ nhất đội nói, giọng run run:
– Chỉ cần nhấc chân lệch tâm mìn là nổ ngay. Khải… giữ thẳng chân nhé.

Khải mím môi, cố giữ cơ thể như cột gỗ.

Mưa nặng hạt hơn.
Công binh dùng thanh thép nhỏ chèn quanh hai mép mìn, từ từ nhấn sâu xuống đất để làm “đệm” giữ ngòi nổ không bật lên khi nhấc chân.

– Khải… nhấc lên thật chậm…
– Chậm như hơi thở… không được run…

Khải hít sâu.
Một… hai… ba…
Anh nhấc chân, từng li từng tí, đến mức không cảm thấy gân cốt mình còn hoạt động.

Khi bàn chân vừa rời hoàn toàn khỏi mặt mìn, chàng công binh lập tức ép viên mìn nằm yên và rút ngòi.

“Tách.”
Tiếng kim loại nhỏ vang lên như giải thoát.

Khải gần như khuỵu xuống.

Nhưng không kịp nghỉ.
Anh thốt lên ngay:
– Phải đi! Lệnh còn chưa tới đơn vị!

Hai đồng đội nhìn nhau rồi gật đầu.
Hành trình phải tiếp tục, dù chân Khải đang run vì căng thẳng, dù trời mưa trắng và địch đã rải thêm mìn dọc lối.

Đêm ấy, Khải đến được điểm hẹn.
Tài liệu được trao đúng giờ.
Nhờ đó, đơn vị bạn kịp rút toàn lực vào rừng sâu trước cuộc vây quét quy mô lớn của địch.
Một đại đội thoát hiểm.
Một trận đẫm máu tránh được.

Khi nghe tin ấy, Khải mỉm cười – nụ cười đầy bùn đất nhưng sáng như lửa.

Nhiều năm sau chiến tranh, làng Đông Mỹ (quê cũ) trở thành thôn Đông Mỹ, phường Đông Sơn, thành phố Thanh Hóa (quê mới, mô hình chính quyền 2 cấp).
Con đường rừng Trường Lệ nay đã thành lối mòn yên bình, cỏ mọc mềm như chăn xanh.

Nhưng mỗi lần đi qua, người ta vẫn nhắc:

“Có một giao liên đã đứng như tượng giữa rừng, chỉ để đường dây liên lạc không bao giờ tắt.”

Một bước chân suýt lấy mạng,
nhưng lại cứu được cả đơn vị –
đó là phẩm chất của người lính trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIAO LIÊN SUÝT HY SINH VÌ ĐẠP PHẢI MÌN LÁ | Câu chuyện thời hoa lửa