Người giao liên - Thà chết chứ không khuất phục trước quân Đại Hàn hung ác
Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản trường ca bất diệt, được viết lên bằng máu, bằng hoa và cả nước mắt của bao thế hệ cha anh. Trong bản trường ca ấy, có những chương rực rỡ nhất, hào hùng nhất, những năm tháng mà người Việt Nam gọi bằng hai tiếng “Thời hoa lửa“.
Đó là thời đại của niềm tin và lý tưởng, của những con người đã dâng hiến cả tuổi xuân, cả sinh mệnh cho độc lập tự do của tổ quốc. Họ đi qua chiến tranh bằng đôi chân trần, bằng trái tim kiên trung và tình yêu nước không gì lay chuyển được. Thế nhưng, thời gian vẫn lặng lẽ trôi, những nhân chứng của thời hoa lửa ấy, những người đã từng đi qua bao mưa bom, bão đạn nay mái tóc đã bạc, bước chân đã chậm.
Trong số những người đã đi qua thời hoa lửa ấy có bà Nguyễn Thị Kim Tường - người đã dâng hiến cả tuổi trẻ cho cách mạng, góp phần vào hành trình đấu tranh gian khổ của dân tộc. Hôm nay, chúng em - Chi đoàn lớp 10A6 - vô cùng vinh dự được gặp gỡ, lắng nghe và ghi lại những ký ức quý giá từ bà trong buổi phỏng vấn này. Buổi gặp gỡ được thực hiện trong khuôn khổ cuộc thi tìm hiểu và phát huy lịch sử dân tộc - văn hóa do nhà trường phát động, với mong muốn giúp chúng em tiếp cận lịch sử bằng những câu chuyện chân thật từ chính những người đã trực tiếp trải qua chiến tranh. Không chỉ dừng lại ở những trang sách hay con số khô khan, chúng em muốn lắng nghe những ký ức sống động, để hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Với chúng em, đây không đơn thuần là một cuộc thi, mà còn là hành trình tri ân và gìn giữ ký ức của thế hệ đi trước.
Bà Nguyễn Thị Kim Tường, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở thôn Phú Lương, xã An Chấn, huyện Tuy An. Bà đã tham gia cách mạng từ rất sớm dù khi ấy chỉ mới 16 tuổi, nhưng chính nghị lực và bản lĩnh kiên cường ấy khiến bà trở thành người mà không ai dám xem thường. Ban ngày thì ở căn cứ, đêm thì xuống cơ sở tuyên truyền đường lối cách mạng, xây dựng cơ sở bí mật và vận động lính ngụy bỏ súng quay về với cách mạng.
Bà kể, trong chiến dịch Mậu Thân 1968, lúc ấy trời rạng sáng, đoàn công tác khoảng 10 người từ cơ sở đi lên căn cứ mới thì bị địch phục kích. Cả đoàn tản ra, mỗi người mỗi nơi. Bà bị địch vây bắt đưa xuống giam ở Tiểu đoàn Nam Triều Tiên đóng tại Gò Đá. Sáng hôm sau, chúng đưa bà vào giam ở Sư đoàn Bạch Mã đóng tại Hòa Hiệp, chúng dùng roi điện, gậy đánh bầm tím cả người nhưng với một tinh thần hướng về tổ quốc quyết thà hy sinh chứ không khai nửa lời. Mặc dù bị địch bắt là vậy nhưng điều đó không thể khuất phục được ý chí trong bà. Giữa ngục tù tăm tối, tinh thần bà vẫn sáng như ngọn đuốc âm ỉ, lặng thầm soi đường cho niềm tin vào ngày toàn thắng. Trải qua 6 năm ròng, chịu cảnh sau song sắt trái tim ấy vẫn mãi một lòng hướng về Tổ quốc.
Từ những ký ức tưởng chừng đã lùi xa theo năm tháng, bà đã bắt đầu mở ra cho chúng em cánh cửa trở về quá khứ. Trong không gian lặng yên của buổi trò chuyện, bà chậm rãi nhớ lại những ký ức từ thời chiến - những năm tháng tuổi trẻ đầy gian lao, mất mát nhưng cũng rực sáng tinh thần kiên cường của những người chiến sĩ cách mạng.
Bà chia sẻ rằng. “Lý do bà tham gia cách mạng? Đơn giản lắm, vì bọn Mỹ Ngụy đó mà thôi.” Câu nói mộc mạc, giản dị ấy lại chứa đựng cả một thời tuổi trẻ sục sôi, một niềm tin mãnh liệt rằng chỉ có con đường cách mạng mới đem lại tương lai cho đất nước.
Khi nhắc lại chuyện cũ, gương mặt bà như chùng xuống. Ánh mắt bà nhìn xa xăm như đang lần tìm lại từng mảnh ký ức đã phủ bụi thời gian, giọng bà cũng trở nên nghèn nghẹn. Nếu ví ký ức như một chiếc hộp cũ, nơi ta cất giữ những điều dễ bị tổn thương nhất tưởng chừng như đã quên, thì chỉ cần một câu hỏi khẽ chạm, chiếc hộp ấy lại được mở ra và những câu chuyện tưởng đã ngủ yên ấy hoá ra vẫn có thể day dứt đến vậy.
Cùng với đó, bà chia sẻ rằng mình chỉ có một mong muốn giản dị: “Điều bà tự hào nhất là được nhìn các con những hạt giống tri thức tiếp theo của đất nước được đi học, được biết thêm. Phấn đấu trở thành một con người giúp ích cho đất nước”. Nghe những lời bà chia sẻ mà lòng chúng em không khỏi xúc động. Giữa căn nhà nhỏ, câu nói giản dị mà chân thành ấy khiến trái tim chúng em một lần nữa rung lên. Từ giọng kể của bà, chúng em cảm nhận rất rõ mong muốn của một người đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước chỉ đơn giản là mong thế hệ sau được học hành đầy đủ, trưởng thành tử tế và đóng góp cho Tổ quốc theo cách của riêng mình.
Dẫu những năm tháng chiến đấu đã lùi xa và cuộc đời bà khép lại trong sự bình dị, không ồn ào, không vinh danh lớn lao nào, nhưng với chúng em, bà vẫn là một trong những con người đã viết nên lịch sử bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình. Bà không đòi hỏi được nhớ tên, không mong muốn được tôn vinh, chỉ lặng lẽ sống tiếp phần đời còn lại như bao người dân bình thường khác. Thế nhưng, những công lao, những giọt mồ hôi và nước mắt bà đã gửi vào chiến tranh sẽ mãi thuộc về Tổ quốc - như một phần không thể tách rời trong hành trình giữ gìn và bảo vệ hòa bình. Người ta có thể quên một cái tên, nhưng lịch sử thì luôn ghi nhớ những người đã sống và cống hiến bằng cả trái tim như bà.
“Chiến tranh có thể ngủ yên, nhưng những người giữ gìn hòa bình thì không bao giờ bị lãng quên.”


