Người có công giúp đỡ cách mạng

Người giao liên trẻ tuổi

Người giao liên trẻ tuổi

An Giang24/04/2026Nguyễn Thị Thúy (Đoàn phường Tô Châu - Chi đoàn ấp Xoa Ảo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người giao liên trẻ tuổi

Ông Tiêu Văn Đệ sinh năm 1934, quê ở ấp Xoa Ảo, phường Tô Châu, tỉnh An Giang. Cuộc đời ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh gian khổ nơi biên giới Tây Nam. Khi vừa tròn 15 tuổi, cái tuổi mà nhiều người còn đang sống trong sự chở che của gia đình, ông đã sớm bước vào con đường cách mạng.

Ngày ấy, ông thường theo ba mình mang cơm tiếp tế cho du kích hoạt động trong vùng. Những chuyến đi âm thầm nhưng đầy nguy hiểm đã sớm rèn cho ông sự gan dạ và nhanh nhẹn. Sau khi ba ông qua đời, ông không lùi bước mà tiếp tục công việc ấy, nối nghiệp cha trở thành một người giao liên.

Nhiệm vụ của ông là giao cơm và truyền tin cho Tề Văn Khai – một đại úy chỉ huy đại đội du kích trong vùng. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng thực chất lại vô cùng nguy hiểm. Ông thường xuyên mang theo những bức thư chứa thông tin cơ mật: báo hướng di chuyển của địch, những con đường an toàn, hay kế hoạch tác chiến. Nhờ những tin tức đó, đơn vị du kích có thể chủ động phòng thủ và tổ chức tấn công hiệu quả.

Một lần nọ, vào lúc trời còn tờ mờ sáng, ông cùng bốn, năm đồng đội bí mật bò lên một ngọn đồi cao để quan sát tình hình của địch. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mọi người di chuyển từng chút một, tránh gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Bất ngờ, một người trong nhóm vô tình vướng phải một sợi dây mảnh giăng sát mặt đất — đó chính là dây nối với một quả mìn râu của địch. Chỉ cần một cử động mạnh, quả mìn có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Tình huống trở nên cực kỳ nguy hiểm. Người đồng đội hoảng loạn, nhưng ông Đệ lập tức trấn an:
“Bình tĩnh, nằm im, đừng nhúc nhích!”

Giữa khoảnh khắc sinh tử, ông từ từ bò tới. Từng cử động của ông nhẹ nhàng và cẩn trọng đến mức gần như không phát ra tiếng động. Ông khéo léo gỡ sợi dây ra khỏi ống quần của đồng đội, rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống đất.

Tất cả nín thở.

May mắn thay, chốt mìn vẫn chưa bật. Nếu chỉ chậm hoặc sai một chút thôi, có lẽ ông và đồng đội đã hy sinh ngay lúc đó.

Sau khi thoát khỏi tình huống nguy hiểm, cả đội tiếp tục nhiệm vụ. Họ nắm được đầy đủ tình hình bố trí của địch rồi nhanh chóng quay về báo cáo. Nhờ những thông tin quan trọng đó, đơn vị du kích đã lên phương án tấn công hợp lý và triệt phá thành công chốt địch.

Câu chuyện ấy chỉ là một trong rất nhiều lần ông Tiêu Văn Đệ đối mặt với hiểm nguy. Nhưng qua đó, người ta thấy được rõ sự dũng cảm, bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm của một người giao liên trẻ tuổi.

Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng những người như ông chính là “mạch máu” của chiến trường — âm thầm, lặng lẽ nhưng vô cùng quan trọng.

Và cho đến hôm nay, khi nhắc lại những ký ức ấy, ông vẫn kể bằng giọng điềm tĩnh, như thể mọi chuyện chỉ vừa mới hôm qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn