Người giao liên trên cánh đồng Vĩnh Hòa
Người giao liên trên cánh đồng Vĩnh Hòa
Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, xã Vĩnh Hòa là vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Ban ngày, cánh đồng lúa vẫn trải dài, người dân vẫn cặm cụi lao động như bao vùng quê khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những con đường bờ ruộng, những con rạch nhỏ lại trở thành tuyến đường bí mật của cán bộ cách mạng.
Trong đội giao liên của xã có một chàng thanh niên tên Lợi, vừa tròn hai mươi tuổi. Sinh ra trên quê hương Vĩnh Hòa, Lợi thông thuộc từng bờ ruộng, từng con kênh, từng lối mòn giữa đồng lúa. Chính vì vậy, anh được giao nhiệm vụ đưa thư từ và tài liệu giữa các cơ sở cách mạng.
Một đêm, chi bộ nhận được tin khẩn: cần chuyển gấp tài liệu đến đơn vị phía bên kia cánh đồng trước khi trời sáng.
Lợi khoác chiếc áo nâu bạc màu, giấu tài liệu trong ống tre được bịt kín rồi lặng lẽ bước đi.
Đêm ấy không có trăng. Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng gió thổi trên đồng lúa tạo nên một không gian tĩnh lặng. Bất chợt phía trước xuất hiện ánh đèn pin của toán tuần tra.
Không còn đường rút lui.
Nhanh trí, Lợi cúi xuống nhổ một bó mạ còn sót lại ven ruộng rồi giả vờ như một người nông dân đi dặm lúa sớm. Anh bình tĩnh bước chậm, tay vẫn cầm bó mạ.
Toán tuần tra tiến lại gần, soi đèn hỏi:
– Đi đâu giờ này?
Lợi đáp:
– Mấy hôm nước lớn làm trôi mạ, sáng mai phải cấy nên tôi tranh thủ ra đồng từ sớm.
Nhìn đôi chân lấm bùn và bó mạ trên tay, họ không mảy may nghi ngờ.
Đợi toán tuần tra đi khuất, Lợi tiếp tục men theo bờ ruộng, băng qua những con rạch nhỏ để đến điểm hẹn.
Trời vừa hửng sáng thì tài liệu cũng được trao tận tay cán bộ phụ trách.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người hỏi Lợi:
– Điều gì giúp anh vượt qua những đêm nguy hiểm như thế?
Anh chỉ cười:
– Tôi không nghĩ mình là người dũng cảm. Tôi chỉ nghĩ, nếu mình chậm một bước thì đồng đội sẽ gặp khó khăn. Vậy nên cứ bước tiếp.
Năm tháng qua đi, cánh đồng Vĩnh Hòa hôm nay không còn hố bom hay tiếng súng. Những thửa ruộng xanh mướt, những con đường bê tông nối dài đến từng xóm ấp là minh chứng cho cuộc sống thanh bình.
Mỗi mùa lúa chín, người dân nơi đây vẫn nhắc nhau rằng trên chính những cánh đồng ấy, đã có biết bao người con của quê hương âm thầm cống hiến, góp phần làm nên ngày thống nhất đất nước. Họ không mong được ghi tên trong sử sách, nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh của họ sẽ mãi là niềm tự hào của các thế hệ hôm nay và mai sau.



