Bài viết

NGƯỜI GIAO LIÊN TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN

Câu chuyện của người giao liên năm xưa là minh chứng cho những hy sinh thầm lặng – không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc.

Thái Nguyên08/04/2026Bế Thị Hồng Nhung (Trường TH Hồng Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Con đi giữa núi rừng bạt ngàn

Đường mòn hun hút nối muôn vàn trái tim

Mỗi bước chân là một niềm tin

Gửi về hậu phương những dòng tin chiến thắng…”

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, dãy Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển chiến lược mà còn là nơi in dấu chân của hàng vạn chiến sĩ giao liên ngày đêm băng rừng, vượt suối. Trong số đó, có chàng trai trẻ Lê Văn Hậu, sinh năm 1952, quê ở Nghệ An, khi mới tròn 18 tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng giao liên.

Hậu kể rằng, công việc của anh không phải cầm súng trực tiếp chiến đấu mà là mang công văn, dẫn đường cho các đơn vị hành quân. Nhưng nguy hiểm thì không hề kém. Những con đường mòn len lỏi dưới tán rừng rậm, đầy rẫy bom nổ chậm, thú dữ và bệnh sốt rét rừng luôn rình rập.

“Có những hôm đi suốt 3 ngày không thấy ánh mặt trời, chỉ nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Chúng tôi phải đi ban đêm, ngủ ban ngày, ăn vội nắm cơm vắt, uống nước suối để giữ sức”, ông Hậu nhớ lại.

Một lần, trong chuyến dẫn đường cho một đơn vị hành quân vào Nam, đoàn của ông bị máy bay địch phát hiện. Bom rải xuống dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Một người đồng đội trúng mảnh bom, bị thương nặng. Không chần chừ, Hậu cùng một chiến sĩ khác cáng bạn vượt qua hơn 10km đường rừng để tìm trạm quân y.

“Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là phải cứu được đồng đội. Mệt đến mức chân run không bước nổi nhưng không ai bỏ cuộc”, ông kể.

Những ngày sau đó, ông tiếp tục nhiệm vụ, dẫn hàng chục đoàn quân vượt Trường Sơn an toàn. Có những người ông đưa đi, mãi mãi không trở về. Nhưng chính những bước chân thầm lặng ấy đã góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Sau chiến tranh, ông Hậu trở về quê, làm nông dân bình dị. Dù cuộc sống không dư dả, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng Trường Sơn, ánh mắt ông vẫn sáng lên niềm tự hào.

“Chúng tôi không tiếc tuổi trẻ, vì đó là tuổi trẻ dành cho Tổ quốc”, ông nói.

Câu chuyện của người giao liên năm xưa là minh chứng cho những hy sinh thầm lặng – không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIAO LIÊN TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa