Người Giao Liên Trên Đỉnh Pha Đin
Năm 1953, tại vùng núi Tây Bắc, chàng thanh niên Hoàng Văn Lực mới tròn 19 tuổi đã tình nguyện làm giao liên cho bộ đội. Lực sinh ra trong một gia đình nghèo ở huyện Tuần Giáo. Cha mất sớm vì bệnh tật, mẹ anh một mình nuôi ba anh em khôn lớn. Từ nhỏ, Lực đã quen với những con đường đèo hiểm trở, thuộc từng khe suối, từng lối mòn quanh đèo Pha Đin.
Khi chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu, nhiệm vụ của Lực là vận chuyển thư từ, tài liệu và dẫn đường cho các đơn vị hành quân qua núi. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi máy bay địch liên tục ném bom dọc tuyến đường. Có những đêm trời mưa tầm tã, bùn đất ngập đến đầu gối nhưng Lực vẫn cõng tài liệu vượt núi.
Một lần, trong lúc dẫn đường cho tiểu đội pháo binh, anh phát hiện một toán lính địch đang phục kích gần khe núi. Không kịp báo động lớn, Lực dùng tiếng chim rừng làm ám hiệu. Nhờ vậy, đơn vị nhanh chóng đổi hướng di chuyển và tránh được tổn thất.
Ít ngày sau, trong một chuyến đưa công văn khẩn cấp đến sở chỉ huy, Lực bị mảnh bom găm vào vai. Máu chảy nhiều nhưng anh vẫn cố giữ chặt túi tài liệu trước ngực. Phải đến khi giao xong công văn, anh mới gục xuống vì kiệt sức.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hoàng Văn Lực được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba. Người dân trong vùng vẫn nhớ hình ảnh chàng trai nhỏ bé với đôi dép cao su mòn gót, ngày đêm băng rừng vượt núi vì nhiệm vụ.



