Cựu Thanh niên xung phong

Người Giao Liên Trên Đường Mòn Mưa Bom

Ninh Bình10/05/2026Lê Quốc Triệu (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở vùng quê xã Khánh Thiện có một chàng trai vừa tròn đôi mươi đã tình nguyện lên đường tham gia kháng chiến. Sinh ra trong gia đình thuần nông, quanh năm gắn bó với đồng ruộng và con sông quê hiền hòa, nhưng khi Tổ quốc gọi tên, anh gác lại tuổi trẻ, rời mái nhà tranh đơn sơ để bước vào chiến trường với nhiệm vụ giao liên, vận chuyển thư từ và hàng hóa phục vụ chiến đấu.

Ngày ấy, tuyến đường anh phụ trách là một đoạn đường rừng hiểm trở, thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Ban ngày bom nổ rung trời, cây rừng cháy đen, đất đá ngổn ngang; ban đêm mọi người lại tranh thủ vận chuyển lương thực, thuốc men và tài liệu đến các đơn vị phía trước. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm, bởi chỉ cần một ánh đèn nhỏ hay tiếng động mạnh cũng có thể trở thành mục tiêu của máy bay địch.

Có lần, trong một đêm mưa lớn, anh cùng tổ giao liên nhận nhiệm vụ chuyển gấp một túi tài liệu quan trọng vượt qua trọng điểm bị đánh phá liên tục. Đường rừng trơn trượt, nước suối dâng cao, bom nổ sáng rực cả khoảng trời. Khi cả tổ đang men theo sườn núi thì bất ngờ máy bay địch quần thảo, pháo sáng thả xuống trắng cả cánh rừng. Mọi người lập tức tản ra tìm nơi ẩn nấp. Một tiếng nổ lớn vang lên khiến đất đá đổ xuống chắn ngang con đường phía trước. Trong lúc nguy cấp ấy, anh phát hiện một đồng đội bị thương ở chân, không thể di chuyển. Không chần chừ, anh cõng đồng đội băng qua đoạn đường ngập bùn, vừa đi vừa né những hố bom còn bốc khói. Đôi chân trần rớm máu vì đá sắc nhưng anh vẫn cố giữ chặt túi tài liệu trên ngực, quyết không để nhiệm vụ dang dở.

Gần sáng, cả tổ mới đến được điểm tập kết an toàn. Tài liệu được chuyển tới đơn vị đúng thời gian quy định, góp phần phục vụ cho trận đánh quan trọng sau đó. Riêng anh thì kiệt sức vì sốt rét rừng và vết thương do mảnh đá cứa vào chân. Những ngày nằm điều trị trong lán quân y giữa rừng sâu, anh vẫn luôn nhớ về quê nhà Khánh Thiện với những cánh đồng lúa xanh và tiếng chuông nhà thờ vang lên mỗi chiều. Chính nỗi nhớ quê hương ấy đã tiếp thêm cho anh nghị lực để tiếp tục bám đường, hoàn thành nhiệm vụ trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Hòa bình lập lại, người cựu chiến binh trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc và trên cơ thể còn mang nhiều vết thương của chiến tranh. Ông không kể nhiều về những chiến công của mình mà lặng lẽ trở lại cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, dựng xây quê hương. Mỗi lần nhắc về quá khứ, ông chỉ nói rằng điều quý giá nhất của một thời tuổi trẻ là được góp sức mình cho đất nước và được chứng kiến ngày non sông thống nhất. Câu chuyện của ông đã trở thành niềm tự hào của người dân Khánh Thiện, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn biết trân trọng hòa bình và gìn giữ những giá trị mà cha ông đã hy sinh để bảo vệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Giao Liên Trên Đường Mòn Mưa Bom | Câu chuyện thời hoa lửa