Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI GIAO LIÊN TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Năm 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt. Tuyến đường Hồ Chí Minh trở thành huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với các chiến trường miền Nam. Để giữ cho tuyến vận tải luôn thông suốt, bên cạnh bộ đội công binh, lái xe và thanh niên xung phong còn có một lực lượng rất đặc biệt: những người giao liên. Họ không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu nhưng đảm nhận nhiệm vụ chuyển công văn, dẫn đường, đưa cán bộ vượt rừng, bảo đảm thông tin liên lạc. Công việc âm thầm ấy diễn ra tr

Ninh Bình03/07/2026Trương Văn Thành (Đoàn xã Lai THành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện

Mỗi khi màn sương còn phủ kín những cánh rừng Trường Sơn, Nguyễn Thị Hạnh lại lặng lẽ khoác chiếc ba lô nhỏ lên vai. Trong đó không có nhiều lương thực hay quần áo mà chủ yếu là những bức điện mật, bản đồ tác chiến và thư từ giữa các đơn vị.

Con đường chị đi không có biển chỉ dẫn. Những dấu hiệu quen thuộc chỉ là thân cây được đánh dấu bằng dao, dòng suối nhỏ hay một tảng đá có hình dáng đặc biệt. Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày, có khi phải vượt hơn năm mươi kilômét đường rừng.

Một buổi chiều, khi đang đưa một cán bộ vào chiến trường B5, Hạnh nghe tiếng động cơ máy bay từ xa. Kinh nghiệm nhiều năm giúp chị nhận ra đó là dấu hiệu chuẩn bị ném bom. Chị nhanh chóng dẫn mọi người xuống khe núi, tìm nơi trú ẩn. Chỉ ít phút sau, hàng loạt tiếng nổ dội xuống, cây rừng gãy đổ, đất đá tung lên mù mịt.

Bom vừa dứt, Hạnh không chờ nghỉ ngơi mà lập tức kiểm tra chiếc túi đựng tài liệu. Tất cả vẫn còn nguyên vẹn. Chị mỉm cười, phủi lớp đất đỏ trên vai rồi tiếp tục lên đường.

Có lần, mưa lũ bất ngờ làm nước suối dâng cao. Không thể chờ vì tài liệu cần chuyển gấp, chị cùng đồng đội kết dây rừng thành sợi neo, lần từng bước vượt dòng nước xiết. Sang đến bờ bên kia, ai cũng ướt sũng nhưng tập tài liệu vẫn được giữ khô nhờ nhiều lớp vải dầu quấn cẩn thận.

Những người giao liên như Hạnh hiếm khi được biết đến tên tuổi. Họ không có những chiến công được tuyên dương trên mặt báo, cũng không mong chờ phần thưởng. Điều họ quan tâm nhất là mỗi bức điện đến đúng nơi, mỗi cán bộ đến đúng điểm hẹn và mỗi đoàn quân tiếp tục hành quân an toàn.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hạnh trở về quê hương với chiếc ba lô đã sờn vai. Trong đó vẫn còn chiếc la bàn cũ và cuốn sổ ghi chằng chịt những ký hiệu đường rừng. Mỗi lần được mời nói chuyện với đoàn viên, chị thường kể rằng:

"Điều quý nhất của người giao liên không phải là đôi chân khỏe, mà là ý thức rằng sau mỗi bước chân của mình là sự an toàn của biết bao đồng đội."

Những câu chuyện bình dị ấy giúp thế hệ trẻ hiểu rằng thắng lợi của dân tộc được tạo nên từ cả những con người âm thầm, lặng lẽ cống hiến nơi hậu phương và trên những tuyến đường không tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn