Bài viết

Người Giao Liên Trong Đêm Mưa

Câu chuyện kể về một cậu bé giao liên nhỏ tuổi sống trong thời chiến. Dù bom đạn hiểm nguy, em vẫn dũng cảm vượt rừng, băng suối để chuyển thư mật cho bộ đội, góp phần giữ vững liên lạc nơi chiến trường.

Thái Nguyên10/05/2026Văn Nhật Minh Anh (LĐ TH số 2 Hoá Thượng-Đồng Hỷ-Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, mưa rừng xối xả. Những tia chớp lóe sáng giữa bầu trời đen đặc, soi rõ con đường đất lầy lội dẫn vào khu căn cứ. Trong chiếc áo nâu đã sờn vai, Tâm ôm chặt túi thư trước ngực, lặng lẽ bước đi giữa tiếng bom vọng lại từ phía xa.

Tâm mới mười ba tuổi nhưng đã làm giao liên gần một năm. Cha em hy sinh trong một trận càn, mẹ ở nhà nuôi em nhỏ nên Tâm xin tham gia giúp bộ đội. Công việc của em là mang thư và dẫn đường cho các chú chiến sĩ qua những đoạn rừng bí mật.

Đêm nay đặc biệt nguy hiểm vì địch đang lùng sục quanh khu vực. Trước khi đi, chú cán bộ còn dặn:
— “Nếu gặp nguy hiểm, phải giữ bằng được túi thư nhé!”

Tâm gật đầu thật mạnh.

Đường rừng trơn trượt, nhiều lần em ngã xuống bùn nhưng vẫn đứng dậy đi tiếp. Khi gần tới bìa rừng, tiếng chó sủa và ánh đèn pin quét tới khiến em giật mình. Có lính địch đang phục kích.

Tâm nhanh trí bò xuống mương nước lạnh buốt, nằm im không cử động. Đám lính đi qua rất gần, tiếng giày đạp lên lá khô khiến tim em đập thình thịch. Chờ chúng đi xa, em mới tiếp tục men theo con suối nhỏ để tránh đường chính.

Gần sáng, Tâm đến được điểm hẹn. Người chiến sĩ nhận túi thư, xúc động nhìn cậu bé gầy gò, ướt sũng:
— “Giỏi lắm cháu!”

Tâm cười thật tươi. Trong đôi mắt em ánh lên niềm vui giản dị vì đã hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiều năm sau, người ta vẫn nhắc về cậu giao liên nhỏ tuổi ấy như một biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn