Bài viết

NGƯỜI GIAO LIÊN TRONG ĐÊM RỪNG LỘC NINH

NGƯỜI GIAO LIÊN TRONG ĐÊM RỪNG LỘC NINH

Tây Ninh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có những con đường không được vẽ trên bản đồ, nhưng lại là mạch sống của cách mạng. Và trên những con đường ấy, có những con người lặng lẽ bước đi – những người giao liên.

Anh là một thanh niên lớn lên giữa rừng Lộc Ninh, quen thuộc từng lối mòn, từng con suối. Ban ngày, anh như bao người khác, làm việc trên rẫy, sống cuộc sống bình thường. Nhưng khi đêm xuống, anh khoác lên mình một nhiệm vụ khác – mang tin, dẫn đường, nối liền các cơ sở cách mạng.

Những chuyến đi của anh thường bắt đầu khi trời vừa tối. Không ánh đèn, không dấu hiệu, chỉ có ánh trăng và kinh nghiệm dẫn lối. Anh băng qua rừng sâu, lội qua suối, tránh từng chốt gác của địch. Mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng.

Có những đêm mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, nước dâng cao, nhưng anh vẫn phải đi. Bởi anh biết, thông tin mình mang theo có thể quyết định sự an toàn của cả một đơn vị. Có những lúc địch phục kích bất ngờ, anh phải nằm im hàng giờ trong bụi rậm, chờ thời cơ mới tiếp tục hành trình.

Công việc của anh không có tiếng súng, không có ánh hào quang. Nhưng nếu không có những người như anh, mạch liên lạc của cách mạng sẽ bị cắt đứt. Và khi đó, mọi kế hoạch đều có thể bị phá vỡ.

Anh không nghĩ mình là anh hùng. Anh chỉ làm điều mà mình tin là đúng. Nhưng chính những con người như anh đã góp phần giữ cho cách mạng luôn được kết nối, luôn vận động, luôn tiến lên giữa muôn vàn khó khăn .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn