Người Giao Liên Tuổi 19 Và Chuyến Hàng Qua "Cánh Cửa Tử Thần"
Năm 1968, Trảng Bàng nằm trong vùng kìm kẹp gắt gao của địch. Để cắt đứt đường tiếp tế của ta, quân địch cho lập hàng loạt đồn bốt, lính gác ngày đêm lục soát gắt gao từng chiếc rổ, chiếc thúng của người dân đi chợ. Mọi nguồn nhu yếu phẩm, đặc biệt là thuốc men y tế hướng về chiến khu, đều phải đi qua những "cánh cửa tử thần" này. Khi ấy, chị Lê Thị Vân mới vừa tròn 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái, nhưng đã là một giao liên mưu trí, dũng cảm khét tiếng của vùng ven.
Một buổi sáng mùa mưa, chị Vân nhận nhiệm vụ khẩn cấp: Phải vận chuyển hai bánh ký-ninh (thuốc sốt rét) và một số lượng lớn bông băng, thuốc kháng sinh vào cứ để cứu chữa cho một đại đội vừa đụng trận. Chị ngụy trang số thuốc dưới đáy một chiếc xe đẩy chất đầy củi khô, bên trên phủ thêm một lớp lá chuối già như người đi đốn củi về bán.
Khi chiếc xe lăn bánh đến bốt gác ngã ba Trảng Bàng, tim chị đập thình thịch khi thấy tên đồn trưởng khét tiếng gian ác đang đích thân đứng kiểm tra. “Đứng lại! Chở cái gì nặng nề thế kia?” – Tiếng quát lạnh lùng vang lên. Tên lính dùng lưỡi lê đâm phập phập vào đống củi. Chỉ còn vài phân nữa là lưỡi lê chạm vào bọc thuốc giấu kín.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chị Vân không hề run sợ. Chị bất ngờ ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vang cả một góc đường. Chị vừa khóc vừa kể khổ bằng giọng rặt sệt miền Tây Ninh: "Mấy ông ơi tội nghiệp con, cha con ở nhà bệnh liệt giường, không có củi bán lấy tiền mua gạo thì cả nhà chết đói mất thôi...". Sự diễn xuất quá đỗi tự nhiên, cộng với vẻ ngoài lam lũ, nhỏ nhắn của cô gái 19 tuổi đã làm tên đồn trưởng mất cảnh giác. Hắn khó chịu phẩy tay: "Thôi đi đi, khóc lóc nhức đầu quá!".
Chị Vân gạt nước mắt, đẩy xe củi qua bốt gác an toàn. Chuyến hàng ngày hôm ấy đã cứu sống hàng chục thương binh đang thoi thóp vì sốt rét rừng và vết thương nhiễm trùng. Những người con gái Tây Ninh thời hoa lửa là thế, dịu dàng, chân chất nhưng khi bước vào cuộc chiến, họ lại có một tinh thần thép khiến kẻ thù cũng phải chào thua.



