NGƯỜI GIAO LIÊN TUỔI MƯỜI BẢY
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, công tác giao liên giữ vai trò đặc biệt quan trọng, bảo đảm thông tin thông suốt giữa các cơ quan lãnh đạo và các đơn vị chiến đấu. Câu chuyện kể về Nguyễn Văn Lâm – một giao liên trẻ tuổi đã không quản hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ, góp phần giữ vững mạch máu thông tin của cách mạng miền Nam.
Năm 1973, tại căn cứ Trung ương Cục miền Nam giữa những cánh rừng già Tây Ninh, có một giao liên trẻ tuổi tên là Nguyễn Văn Lâm.
Lâm mới mười bảy tuổi.
Dáng người nhỏ bé nhưng rất nhanh nhẹn và gan dạ.
Nhiệm vụ của cậu là chuyển công văn, tài liệu và thư từ giữa các cơ quan trong căn cứ.
Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm.
Mỗi chuyến đi đều phải băng qua rừng sâu, vượt suối, tránh sự truy lùng và các cuộc càn quét của địch.
Có những ngày Lâm phải đi bộ hàng chục kilômét chỉ để chuyển một bức điện khẩn.
Một buổi chiều cuối mùa khô năm 1974, Trung ương Cục nhận được thông tin cần chuyển gấp một tài liệu quan trọng đến cơ quan chỉ huy ở khu vực khác.
Nếu chậm trễ, kế hoạch tác chiến có thể bị ảnh hưởng.
Lâm được giao nhiệm vụ thực hiện chuyến đi ấy.
Trước khi lên đường, một cán bộ hỏi:
"Con còn nhỏ, có sợ không?"
Lâm cười:
"Cháu chỉ sợ không hoàn thành nhiệm vụ thôi."
Câu trả lời khiến mọi người xúc động.
Chiều xuống rất nhanh.
Con đường rừng trở nên tối mịt.
Lâm cẩn thận giấu tài liệu trong một ống tre được bọc kín chống nước rồi lên đường.
Đêm hôm đó, khi đi qua một khu vực vừa bị địch càn quét, cậu phát hiện nhiều dấu vết khả nghi.
Biết phía trước có thể rất nguy hiểm, Lâm vòng sang một lối mòn khác.
Con đường dài hơn rất nhiều.
Phải vượt qua những đoạn suối sâu và những cánh rừng rậm chưa từng đi qua.
Đến nửa đêm, một trận mưa lớn bất ngờ đổ xuống.
Quần áo ướt sũng.
Đường rừng trơn trượt.
Nhiều lần cậu ngã xuống bùn đất.
Nhưng Lâm vẫn giữ chặt ống tre chứa tài liệu bên mình.
Gần sáng hôm sau, sau nhiều giờ liên tục di chuyển, cậu đã đến nơi an toàn và bàn giao tài liệu đúng thời gian quy định.
Nhận được tài liệu, cán bộ chỉ huy vô cùng vui mừng.
Một đồng chí vỗ vai Lâm:
"Cháu đã hoàn thành một nhiệm vụ rất quan trọng."
Lâm chỉ cười hiền:
"Đó là việc cháu phải làm."
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Võ Văn Tâm nhiều lần gặp lại người giao liên năm ấy.
Lâm trở thành một cán bộ địa phương, sống giản dị và khiêm tốn.
Ít ai biết rằng cậu bé mười bảy tuổi năm nào đã từng góp phần giữ vững mạch máu thông tin của cách mạng trong những năm tháng cam go nhất.
Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ, ông Tâm luôn nhấn mạnh:
"Không phải ai cũng cầm súng ngoài mặt trận. Nhưng mỗi người đều có một vị trí quan trọng để góp phần làm nên chiến thắng."



