Người Giao Liên Tuổi Mười Sáu
Đây là câu chuyện về một thiếu niên mới 16 tuổi nhưng đã tham gia làm giao liên cho cách mạng trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của em đã khiến nhiều người khâm phục.
Năm 1972, chiến sự tại vùng quê An Giang diễn ra ác liệt. Các tuyến đường liên lạc thường xuyên bị địch kiểm soát, vì vậy việc chuyển thư từ và tài liệu gặp rất nhiều khó khăn.
Trong đội giao liên có em Nguyễn Văn Tín, mới 16 tuổi. Tín nhỏ người, nhanh nhẹn và rất thông thuộc những con đường mòn qua ruộng lúa, vườn cây và kênh rạch.
Một buổi chiều, đơn vị nhận được một bức thư khẩn cần chuyển đến căn cứ cách mạng trước sáng hôm sau.
Do tình hình nguy hiểm, Tín tình nguyện nhận nhiệm vụ.
Em giấu bức thư trong cán cây ná tự chế rồi lên đường khi trời vừa tối.
Khoảng giữa đêm, khi đi ngang một cây cầu nhỏ, Tín phát hiện một toán lính đang kiểm tra người qua lại.
Nếu quay về thì thư sẽ không đến kịp nơi nhận.
Suy nghĩ nhanh, Tín men theo bờ ruộng rồi lội xuống một con mương đầy nước để tránh bị phát hiện.
Ông Bảy kể:
“Đêm đó trời rất lạnh, nhưng Tín vẫn ôm chặt bức thư và tiếp tục đi.”
Có đoạn nước sâu đến ngực, em phải vừa bơi vừa giữ cho tài liệu không bị ướt.
Gần sáng, sau nhiều giờ vượt đồng ruộng và kênh rạch, Tín đã đến được điểm hẹn.
Bức thư được giao tận tay người nhận đúng thời gian quy định.
Nhờ thông tin trong bức thư ấy, đơn vị đã kịp thời thay đổi kế hoạch và tránh được một cuộc càn lớn của địch.
Sau này, Tín tiếp tục tham gia nhiều nhiệm vụ giao liên khác cho đến ngày đất nước thống nhất.
Mỗi khi nhắc đến cậu giao liên nhỏ tuổi năm xưa, ông Bảy vẫn xúc động:
“Tín không mang súng, nhưng lòng dũng cảm của em không hề thua kém bất kỳ người lính nào.”



