Người giao liên tuổi mười sáu
Giữa những cánh rừng đại ngàn trong những năm tháng kháng chiến, có những người lính không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng mỗi bước chân của họ đều góp phần làm nên chiến thắng. Trong số đó có những cô gái giao liên tuổi đời còn rất trẻ.
Mới mười sáu tuổi, cô đã khoác lên mình chiếc ba lô nhỏ, nhận nhiệm vụ đưa những bức điện, tài liệu mật và thư từ giữa các đơn vị. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần chậm một giờ, một mệnh lệnh có thể không đến kịp chiến trường; chỉ cần sơ suất một lần, bí mật quân sự có thể rơi vào tay địch.
Con đường giao liên không có biển chỉ dẫn, chỉ là những lối mòn len lỏi dưới tán rừng. Ban ngày, cô ẩn mình trong những bụi cây hoặc các lán nhỏ của đồng bào. Đêm xuống, khi rừng già chìm trong bóng tối, cô lại lặng lẽ lên đường.
Có những đoạn phải lội qua dòng suối nước chảy xiết, chiếc túi đựng tài liệu được buộc thật cao trước ngực để không bị ướt. Có những con dốc dựng đứng, đôi chân nhỏ bé bám vào từng gốc cây mà leo lên. Gặp mưa rừng, quần áo ướt sũng, đường trơn như đổ mỡ, nhưng cô vẫn không dừng bước vì biết rằng phía trước có những người đang chờ tin.
Một lần, khi đang băng qua cánh rừng, tiếng máy bay địch bất ngờ gầm rú trên đầu. Những loạt bom liên tiếp dội xuống, cây rừng đổ ngổn ngang. Cô nhanh chóng ôm chặt túi tài liệu, chui vào một hốc đá nhỏ, lấy thân mình che kín chiếc túi. Khi tiếng bom vừa dứt, việc đầu tiên cô làm không phải là kiểm tra vết thương trên cánh tay đang rỉ máu, mà là mở chiếc túi xem những bức điện còn nguyên vẹn hay không.
Thấy tài liệu vẫn an toàn, cô mỉm cười rồi tiếp tục lên đường.
Có những chuyến đi kéo dài suốt hai, ba ngày. Lương thực mang theo chỉ là vài nắm cơm nắm và ít muối vừng. Khát thì uống nước suối, mệt thì tựa lưng vào gốc cây nghỉ chốc lát. Nhưng chưa bao giờ cô để bức điện đến chậm hơn thời gian quy định.
Đối với cô, mỗi bức điện không chỉ là vài dòng chữ, mà là mệnh lệnh chiến đấu, là niềm hy vọng của đồng đội, là sinh mạng của biết bao người nơi tuyến lửa.
Chiến tranh kết thúc, cô gái giao liên năm nào trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc theo năm tháng. Chiếc ba lô vải cũ, đôi dép cao su mòn gót và chiếc túi đựng tài liệu được bà cất giữ như những kỷ vật quý giá của tuổi trẻ.
Mỗi lần được hỏi điều gì khiến mình tự hào nhất, bà chỉ mỉm cười hiền hậu:
– "Ngày ấy, tôi không nghĩ mình làm điều gì lớn lao. Tôi chỉ mong những bức điện đến đúng nơi, đúng lúc để đồng đội hoàn thành nhiệm vụ."
Câu nói giản dị ấy đã nói lên phẩm chất của biết bao người giao liên trong những năm tháng chiến tranh. Họ không xuất hiện trên tuyến đầu, nhưng từng bước chân thầm lặng của họ đã góp phần nối liền những mạch thông tin, làm nên sức mạnh của cả một dân tộc.



