Bài viết

Người giao liên và bức thư nhuốm máu

Hà Tĩnh10/04/2026Đoàn xã Đức Thọ (Đoàn xã Đức Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam, mảnh đất Hà Tĩnh không chỉ là nơi bom đạn cày xới mà còn là nơi chứng kiến những con người lặng lẽ làm nhiệm vụ trong thầm lặng. Họ không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng mỗi bước chân của họ đều đi qua ranh giới của sự sống và cái chết. Một trong những con người như thế là Nguyễn Văn Bình.

Năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, Nguyễn Văn Bình được giao nhiệm vụ làm giao liên – chuyển thư từ, tài liệu giữa các đơn vị. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Mỗi chuyến đi là một hành trình dài hàng chục cây số, băng qua rừng núi, vượt qua những khu vực bị máy bay địch đánh phá liên tục.

Những bức thư mà anh mang theo không chỉ là thông tin quân sự, mà còn là niềm tin, là tình cảm của hậu phương gửi ra tiền tuyến. Vì vậy, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nhiệm vụ của người giao liên là phải bảo vệ bằng được những tài liệu ấy.

Một buổi chiều, khi đang trên đường làm nhiệm vụ gần khu vực Ngã ba Đồng Lộc, anh Bình bất ngờ gặp phải một trận oanh tạc. Máy bay gầm rú trên đầu, bom rơi liên tiếp, đất đá tung lên mù mịt.

Không kịp tìm nơi trú ẩn an toàn, anh ôm chặt túi tài liệu vào ngực, lao xuống một hố bom cũ. Sức ép của những vụ nổ khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một mảnh bom đã găm vào người anh.

Dù bị thương nặng, anh vẫn cố gắng giữ chặt túi thư. Máu thấm dần vào từng trang giấy, nhưng anh không buông tay. Khi đồng đội tìm thấy, anh đã kiệt sức, nhưng túi tài liệu vẫn còn nguyên vẹn.

Người đồng đội đi cùng kể lại:

“Khi chúng tôi đến nơi, Bình vẫn ôm chặt túi thư trước ngực. Gọi mãi, cậu ấy mới mở mắt, chỉ kịp nói: ‘Thư… phải gửi… kịp…’ rồi lịm đi.”

Nhờ sự hy sinh ấy, những tài liệu quan trọng vẫn được chuyển đến đúng nơi cần đến. Nhưng Nguyễn Văn Bình đã không qua khỏi sau đó.

Chiến tranh qua đi, câu chuyện về người giao liên trẻ tuổi vẫn được nhắc lại như một minh chứng cho lòng tận tụy và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối. Anh không phải là người trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng sự hy sinh của anh cũng góp phần làm nên chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn