Bài viết

Người Giao Liên Và Con Đường Trong Sương

Bắc Ninh12/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Giao Liên Và Con Đường Trong Sương

Trong ký ức của những người lính Trường Sơn, anh Tám giao liên là một con người đặc biệt.

Anh nhỏ người, gầy như que củi.

Nhưng đôi chân thì nhanh hơn bất kỳ ai.

Công việc của anh là đưa thư và dẫn đường giữa các đơn vị.

Có những đoạn đường phải đi xuyên rừng hàng chục cây số.

Có những con dốc dựng đứng.

Có những khu vực vừa bị bom cày xới.

Vậy mà hầu như tuần nào anh cũng xuất hiện với chiếc túi thư bạc màu trên vai.

Mỗi lần thấy anh đến, cả đơn vị lại reo lên.

Bởi anh mang theo tin tức từ quê nhà.

Mang theo những lá thư có mùi giấy mới.

Mang theo cả niềm hy vọng.

Một lần, giữa mùa mưa năm 1973, con suối lớn bất ngờ dâng nước.

Ai cũng nghĩ anh Tám sẽ không thể sang được.

Nhưng đến chiều tối, bóng anh vẫn hiện ra trong màn sương.

Người ướt sũng.

Chiếc túi thư được bọc kín trong lớp ni lông.

Không lá thư nào bị ướt.

Người chỉ huy hỏi:

— Sao liều thế?

Anh cười:

— Các cậu đợi thư cả tháng rồi còn gì.

Sau chiến tranh, nhiều người lính trở về cuộc sống bình thường.

Có người làm kỹ sư.

Có người làm bác sĩ.

Có người trở thành cán bộ.

Trong những buổi họp mặt cựu chiến binh, họ vẫn nhắc đến anh Tám giao liên.

Không phải vì anh lập chiến công lớn.

Mà vì anh đã mang đến cho họ những điều quý giá nhất giữa chiến tranh.

Một lá thư của mẹ.

Một lời nhắn của người yêu.

Một tin bình yên từ quê nhà.

Đôi khi, sức mạnh để con người vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất lại đến từ những điều giản dị như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn