NGƯỜI GIAO LIÊN VƯỢT ĐỒNG MÙA NƯỚC NỔI
NGƯỜI GIAO LIÊN VƯỢT ĐỒNG MÙA NƯỚC NỔI
Mỗi khi mùa nước nổi tràn về, những cánh đồng ở Long Thạnh, Giồng Riềng lại mênh mông như biển. Nước từ thượng nguồn đổ xuống phủ kín ruộng đồng, chỉ còn những hàng cây, những mái nhà và các con lộ nhỏ nhô lên giữa mặt nước. Đối với người dân quê, mùa nước nổi mang theo tôm cá và phù sa. Nhưng trong những năm tháng kháng chiến, đó cũng là thời điểm vô cùng thuận lợi để cán bộ và lực lượng cách mạng hoạt động bí mật.
Ở ấp Bến Nhứt năm ấy có một chàng trai tên Hai Lực. Anh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Cha anh từng tham gia các phong trào chống thực dân, còn mẹ nhiều lần nuôi giấu cán bộ trong những năm đầu kháng chiến.
Từ nhỏ, Hai Lực đã quen thuộc với từng con kênh, từng cánh đồng và từng lối đi quanh vùng Long Thạnh. Anh có thể chèo xuồng trong đêm tối mà không cần đèn, chỉ dựa vào ánh sao và tiếng nước chảy để định hướng.
Chính vì vậy, khi phong trào cách mạng phát triển, anh được tổ chức giao nhiệm vụ làm giao liên.
Công việc của anh là chuyển thư từ, tài liệu và đưa đón cán bộ giữa Long Thạnh với các địa phương lân cận như Ngọc Chúc, Thạnh Hòa và thị trấn Giồng Riềng. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Chỉ cần một lần bị phát hiện, không chỉ bản thân anh mà cả cơ sở cách mạng có thể gặp nguy hiểm.
Một đêm giữa mùa nước nổi năm 1952, Hai Lực nhận nhiệm vụ đặc biệt.
Một đồng chí cán bộ huyện đang hoạt động bí mật ở Long Thạnh cần khẩn cấp chuyển tài liệu quan trọng đến căn cứ cách mạng phía bên kia huyện. Những tài liệu ấy chứa kế hoạch hoạt động của nhiều cơ sở trong vùng.
Nếu chậm trễ, công việc của toàn khu vực có thể bị ảnh hưởng.
Khoảng nửa đêm, Hai Lực lặng lẽ chèo chiếc xuồng ba lá rời bến.
Bầu trời đen đặc mây. Mưa lất phất bay. Cả cánh đồng rộng lớn chìm trong màn đêm tĩnh mịch.
Anh giấu tập tài liệu trong một ống tre được bịt kín hai đầu rồi buộc dưới đáy xuồng. Nhìn bên ngoài, chiếc xuồng chỉ giống như của một người đi đặt lợp bắt cá bình thường.
Đó cũng là cách ngụy trang quen thuộc của các giao liên thời ấy.
Xuồng vừa đi được một quãng thì từ xa xuất hiện ánh đèn pin loang loáng trên mặt nước. Một toán lính đi tuần đang kiểm tra khu vực.
Hai Lực nhanh chóng kéo xuồng vào đám lục bình ven bờ rồi nằm im.
Tiếng máy ghe địch mỗi lúc một gần hơn.
Tim anh đập mạnh.
Nếu bị khám xét, toàn bộ tài liệu sẽ rơi vào tay địch.
Chiếc ghe tuần tra đi ngang qua chỉ cách nơi anh ẩn nấp vài chục mét. Tiếng nói chuyện và tiếng động cơ vang lên giữa đêm khuya.
May mắn thay, đám lục bình dày đặc đã che khuất chiếc xuồng nhỏ.
Sau khi toán lính đi xa, Hai Lực mới tiếp tục hành trình.
Nhưng khó khăn chưa dừng lại ở đó.
Đến gần sáng, một cơn giông lớn bất ngờ kéo đến. Gió mạnh làm mặt nước nổi sóng. Chiếc xuồng nhỏ liên tục chao đảo giữa đồng nước mênh mông.
Có lúc tưởng như xuồng sẽ bị lật.
Thế nhưng với kinh nghiệm sông nước từ nhỏ, Hai Lực vẫn bình tĩnh giữ vững tay chèo. Anh biết rằng phía sau mình là sự tin tưởng của đồng đội và trách nhiệm đối với nhiệm vụ được giao.
Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện phía chân trời, anh cũng vừa đến điểm hẹn.
Người cán bộ nhận tài liệu xúc động siết chặt tay anh.
"Tốt lắm, đồng chí đã đến kịp lúc."
Nghe câu nói ấy, mọi mệt nhọc của chuyến đi dường như tan biến.
Hai Lực lại lặng lẽ quay về Long Thạnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong suốt những năm kháng chiến, anh còn thực hiện hàng chục chuyến giao liên tương tự. Có chuyến kéo dài suốt đêm. Có chuyến phải vượt qua nhiều chốt kiểm soát nguy hiểm. Có chuyến phải bơi qua những đoạn nước sâu để giữ bí mật.
Nhưng anh chưa bao giờ từ chối nhiệm vụ.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hai Lực trở về làm nông dân như bao người dân khác. Anh ít khi kể về những năm tháng làm giao liên của mình.
Mỗi khi được hỏi, anh chỉ cười hiền:
"Ngày đó ai cũng vậy thôi. Mình làm được gì cho cách mạng thì làm."
Ngày nay, những cánh đồng mùa nước nổi ở Long Thạnh vẫn trải dài như thuở nào. Những con kênh năm xưa vẫn lặng lẽ chảy qua làng quê.
Nhưng trong ký ức của nhiều người dân địa phương, hình ảnh người giao liên chèo xuồng xuyên đêm vượt đồng nước nổi vẫn là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần cống hiến thầm lặng.
Chính những con người bình dị như Hai Lực đã góp phần giữ thông suốt những tuyến liên lạc quan trọng, bảo vệ cơ sở cách mạng và làm nên những trang sử vẻ vang của quê hương Long Thạnh trong những năm tháng hoa lửa.



