Bài viết

Người Giao Liên Vượt Rừng – Những Bước Chân Không Mỏi Giữa Thời Hoa Lửa

An Giang11/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Giao Liên Vượt Rừng – Những Bước Chân Không Mỏi Giữa Thời Hoa Lửa

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức về lực lượng giao liên trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi các phương tiện thông tin liên lạc còn nhiều hạn chế và nhiều khu vực chiến trường thường xuyên bị địch phong tỏa, lực lượng giao liên giữ vai trò đặc biệt quan trọng. Họ là những người mang công văn, tài liệu, thư từ và mệnh lệnh vượt qua núi rừng, sông suối để kết nối các đơn vị với nhau. Công việc thầm lặng ấy đã góp phần bảo đảm sự chỉ huy thống nhất và hỗ trợ hiệu quả cho cuộc kháng chiến của dân tộc.

Ngày ấy, những con đường giao liên chủ yếu là các lối mòn xuyên rừng, băng qua đồi núi hiểm trở. Nhiều tuyến đường chỉ đủ cho một người đi bộ và thường xuyên thay đổi để tránh sự phát hiện của đối phương. Mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm.

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, người giao liên thường mang theo một chiếc ba lô nhỏ chứa tài liệu hoặc thư từ quan trọng. Dù khối lượng hành lý không lớn nhưng trách nhiệm mà họ gánh trên vai lại vô cùng nặng nề.

Có những bức điện khẩn cần được chuyển đi trong thời gian ngắn nhất. Khi nhận nhiệm vụ, người giao liên lập tức lên đường, bất kể ngày hay đêm, nắng hay mưa. Họ hiểu rằng sự chậm trễ có thể ảnh hưởng đến hoạt động của cả một đơn vị.

Trong chiến tranh, các tuyến đường thường xuyên bị máy bay trinh sát theo dõi hoặc bị địch phục kích. Vì vậy, người giao liên phải thuộc lòng địa hình, biết cách di chuyển bí mật và xử lý linh hoạt trước mọi tình huống bất ngờ.

Nhiều cựu giao liên kể rằng có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày liên tục. Ban ngày họ ẩn mình trong rừng hoặc tìm nơi trú an toàn, đến đêm mới tiếp tục hành trình. Đôi chân phồng rộp vì đi bộ đường dài nhưng không ai cho phép mình dừng lại.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh xúc động nhất là những người giao liên lặng lẽ bước đi giữa rừng sâu. Trên vai là chiếc ba lô chứa tài liệu quan trọng, phía trước là hành trình dài đầy gian khó nhưng họ vẫn tiến bước với niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.

Không chỉ chuyển công văn, lực lượng giao liên còn đảm nhận việc đưa đón cán bộ, dẫn đường cho các đoàn công tác và hỗ trợ vận chuyển những vật phẩm cần thiết. Họ trở thành chiếc cầu nối giữa các đơn vị ở những khu vực khác nhau.

Có những giao liên tuổi đời chỉ mới mười sáu, mười bảy nhưng đã rất dũng cảm và thành thạo công việc. Nhiều người lớn lên giữa chiến tranh, quen thuộc với từng cánh rừng, con suối và coi nhiệm vụ của mình là niềm tự hào lớn lao.

Nhiều lần, họ phải vượt qua những đoạn đường ngập nước, những khu vực bom đạn vừa cày xới hoặc những cánh rừng đầy vắt và muỗi. Dù điều kiện vô cùng khắc nghiệt, họ vẫn hoàn thành nhiệm vụ bằng ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm cao.

Không ít người giao liên đã anh dũng hy sinh trên đường làm nhiệm vụ. Có người ngã xuống khi đang mang theo những tài liệu quan trọng, có người mãi mãi nằm lại giữa núi rừng nhưng vẫn bảo vệ được thông tin cần chuyển đến đơn vị. Sự hy sinh ấy góp phần bảo đảm cho các hoạt động kháng chiến được duy trì liên tục và hiệu quả.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu giao liên trở về cuộc sống đời thường. Tuy nhiên, những năm tháng băng rừng vượt suối để hoàn thành nhiệm vụ vẫn luôn là ký ức thiêng liêng trong cuộc đời họ.

Ngày nay, khi các phương tiện liên lạc hiện đại có thể kết nối mọi người chỉ trong vài giây, thế hệ trẻ càng thêm hiểu và trân trọng những đóng góp của lực lượng giao liên năm xưa. Chính những bước chân âm thầm ấy đã giúp nối liền các chiến trường và góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Người giao liên vượt rừng trong thời kỳ hoa lửa không trực tiếp tạo nên những trận đánh nổi tiếng, nhưng họ là những người giữ cho mạch thông tin của cuộc kháng chiến luôn thông suốt. Những bước chân không mỏi giữa núi rừng năm ấy đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm, sự tận tụy và tinh thần cống hiến vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn