Người giáo viên vùng lũ – Con chữ trên những mái nhà
Ở quê hương cô, bão lũ như một "người khách không mời" cứ đến hẹn lại lên. Có những mùa khai giảng, sân trường không có cờ hoa mà chỉ có bùn non và những chiếc bàn ghế nổi lềnh bềnh. Nhưng dù nước dâng đến đâu, việc học của các con không bao giờ được dừng lại. Cô đã từng cùng các đồng nghiệp chèo ghe đến từng nhà, ngồi trên mái ngói để dạy các con học vần giữa tiếng mưa rơi trắng trời.
Cô nhớ lần lũ dâng cao bất ngờ, sách vở của học trò bị cuốn trôi sạch. Nhìn các con khóc vì mất tập vở, cô thắt lòng lại. Cô gom những tờ báo cũ, những mẩu giấy còn khô, dùng phấn viết lên cánh cửa gỗ để dạy chữ cho các con. Trong cái đói, cái lạnh của lũ dữ, tiếng đọc bài của các con vang lên kiên cường như một lời khẳng định: "Nghèo khó không ngăn được ý chí". Nghề giáo ở vùng lũ không chỉ là dạy chữ, mà là dạy các con cách đứng vững trước thiên tai. Khi nước rút, chúng cô lại cùng nhau cạo bùn, phơi sách, chuẩn bị cho một ngày mai rạng rỡ hơn.



